XtGem Forum catalog
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Năm hết tết đến - Rước lộc vào nhà - Quà cáp bao la - Mọi nhà no đủ - Vàng bạc đầy tủ - Gia chủ phát tài - Già trẻ gái trai - Xum vầy hạnh phúc - Cầu tài chúc phúc - Mãi mãi an khang
Trang Chủ Truyện Dài

Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương

Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48952954
Visits Today: 417713
This Week: 2920850
This Month: 947400

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

đã tạm thời áp chế sự xấu hổ, liền quẳng đấy cho hắn giặt luôn.

Mấy cái chuyện của nữ nhân thật phiền toái, ta lại còn bị đau bụng, nằm uể oải trên giường. Trình Dục Chi phơi đồ xong đi vào, bắt mạch cho ta, rồi lại kê vài loại thuốc sắc cho ta uống, quả nhiên dễ chịu hơn nhiều. Đúng là một người có ích, nhất định ta sẽ không bao giờ thả hắn đi.

Ta nhớ mẹ từng kể rằng, sau khi nữ nhân thấy tháng nếu chơi đùa với tiểu yêu tinh của nam nhân thì rất dễ có em bé, nếu ta cứ ngủ cùng một chỗ với Trình Dục Chi tất sẽ rất nguy hiểm, haizz, ta quyết định từ bỏ y.

Buổi tối, ta yêu cầu ngủ một mình. Trình Dục Chi thở hắt ra một cách đầy khoan khoái, nhanh chóng chạy sang một cái phòng khác kiếm cái giường khác.

Tối đầu tiên chăn đơn gối lẻ, ta lăn từ đầu giường này tới đầu giường kia, vẫn không ngủ nổi. Đêm thứ hai, ta đếm xong mấy vạn cừu, ngửng đầu nhìn ra đã thấy mặt trời lập lòe trước mặt. Ngày thứ ba, cả ngày ta tìm đám thị vệ đánh nhau, đánh đến lúc kiệt sức mới trở về, toàn thân xương cốt kêu răng rắc, có điều vẫn không có cách nào để dỗ an giấc ngủ.

Nửa đêm ngày thứ tư, ta cầm một ngọn nến trong tay đột ngột xuất hiện trước đầu giường của Trình Dục Chi. Hắn giật mình hoảng hốt, sau thấy rõ mới bình tĩnh trở lại, thở dài hỏi ta vì sao ?

Mấy ngày không ngủ được đã làm ta đại thương nguyên khí, đầy vẻ đáng thương nói " Ta không ngủ được"

Hắn nhìn sang đôi mắt quầng xanh đen như mắt gấu mèo của ta, lại thở dài một hơi, xốc chăn lên nói "Trèo lên đi"

Ta sung sướng thổi tắt ngọn nến vứt đại sang một bên, nhảy lên trên giường, chui vào trong lòng hắn. Hắn giúp ta dém lại góc chăn, rồi lại thở dài ôm lấy ta. Ta ôm chặt eo lưng hắn, nghe rõ hơi thở của hắn, cảm thấy đồng chí buồn ngủ đã nhảy bụp một cái lên đầu, nhanh chóng rơi vào mộng đẹp.

Về sau mỗi tháng ta đều có mấy ngày không được tự nhiên như vậy, Trình Dục Chi lại sắc thuốc cho ta uống, mà cái tủ kia cũng có rất nhiều những cái vật kỳ lạ kia, ta cũng không khách khí lôi ra dùng, hắn đều không phát hiện ra. (Trình Dục Chi chú giải : có trời mới biết)

Dường như chỉ sau một đêm đó, ta đã biến thành mỹ nhân. Mấy câu này không phải ta nói, mà là mấy tên thị vệ nói, bọn họ lén tám nhảm ở sau lưng bị ta nghe trộm được.

Bọn họ nói, vòng eo của ta mềm mại hơn cả vũ nương giỏi nhất trong vương phủ, mỗi bước đi đều làm ánh mắt bọn họ bốc cháy phừng phừng, ánh mắt ta còn sáng hơn cả Mai Phi vốn được Yến vương vô cùng sủng ái, người khác nhìn thấy không khỏi chìm đắm hôn mê. Ngoài ra kiểu kiểu như thế còn rất nhiều, cuối cùng tổng kết luận lại một câu, ta là một mỹ nhân.

Ánh mắt bọn họ nhìn ta bắt đầu có gì đó khang khác, ta chỉ nhẹ nhàng cười một cái, đã có người hai mắt lấp lánh tim. Những kẻ bình thường vẫn đứng xa xa ngó lại bây giờ đột nhiên nhiệt tình hơn hẳn, thỉnh thoảng lại có kẻ lén lút tặng ta thứ này thứ kia.

Trình Dục Chi xưa nay chẳng bao giờ quan tâm đến việc ta chiếm tiện nghi của người khác, bây giờ bắt đầu dở chứng, không cho ta lấy những thứ đó, còn uy hiếp ta, nếu ta muốn lấy mấy thứ đó thì đừng hòng làm bảo tiêu cho y nữa. Ta tính toán thiệt hơn, không thể vì nhỏ bỏ lớn, ruột đau như cắt mà đành trả lại mấy thứ đó, đương nhiên sau đó lại bắt hắn tăng lương. Bất quá hiện tại hắn cũng chả còn xu nào, chỉ đành viết giấy nợ. Trên người ta giấy nợ của hắn có cả mớ, kết sổ lại chắc đủ để hắn lập khế ước bán mình trả nợ.

Ta vốn thể chất đặc thù, băng cơ ngọc cốt chân chính, chỉ sợ lạnh chứ không sợ nóng, cho nên trời nóng tới đâu ta cũng đều ăn mặc kín cổng cao tường, vì thế làm dấy lên lời đồn rằng ta là nữ nhân giả trang. Nam nhân trong phủ như ruồi bọ suốt ngày vo ve bên cạnh ta.

Người ta có nói, ba ông thợ giày thối thắng cả Gia Cát Lượng, cha mẹ ta tính ra còn quá ba ông Gia Cát Lượng, cho nên mới có thể nghĩ ra cái kế hoạch "Giai nhân tu
yệt đại" tuyệt luân có một không hai này. Có điều, như một câu ngan ngữ khác đã nói, kẻ trí nghĩ đến nghìn điều, vẫn có điều sơ sót. Bọn họ tính nghìn tính vạn, cuối cùng quên mất tiêu một điều, người nhà Mộ Dung ta có bao giờ bình thường như kẻ khác đâu, lớn lên dung mạo đương nhiên xuất chúng, cái phong tư ấy có mặc bao tải cũng chả che giấu được.

Vì sao không nhân lúc ta chưa hiểu biết mà hủy dung mạo của ta đi. Bây giờ thì bảo ta làm sao mà hạ thủ cho được. Dung mạo kia ta cũng chả tiếc, nhưng ta sợ đau mà ! Không dược, ta nhất định không thể để cho người ta phát hiện
Prev..1....13.14..15..16.17....26..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Cách cuối cùng anh nắm tay em
» Người đội mũ rộng vành
» Yêu có cần phải nói không ?
» Key Lime Pie
» Đã có người yêu em hơn anh
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0001/s
Thanks to Xtgem