Old school Swatch Watches
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Hoa đào nở, chim én về, mùa xuân lại đến. Chúc một năm mới: nghìn sự như ý, vạn sự như mơ, triệu sự bất ngờ, tỷ lần hạnh phúc…
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 50695112
Visits Today: 325014
This Week: 1196873
This Month: 2689558

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Tiểu Lý.

"Cậu không kịp ăn sáng à? Vừa rồi suýt nữa là đến muộn đó"

Cô cười khỏa lấp, bỗng dưng lại nhớ đến Diệp Hạo Ninh ngộ nhỡ mà đến muộn thì thật cũng là do anh ta hại mình.

Buổi sáng, trước khi ra khỏi nhà, những động tác chuẩn bị của cô không mấy là nhẹ nhàng, vậy mà cũng chẳng thể làm anh tỉnh giấc, anh ta cuộn người trên giường có vẻ như ngủ rất say, chiếc chăn mỏng quấn ngang hông, tấm lưng trần lộ ra ngoài, trên lưng còn có những vết cào màu đỏ nổi lên rõ rệt, nhìn mà rùng mình.

Cô chỉ nhớ lúc đó anh bất giác rên lên một tiếng, sau đó phì cười nói: "Sao em lại giống Mai Chiêu Phong vậy hả" rồi lại tiếp tục hôn cô, chưa được một lát anh lật người qua, nhẹ nhàng ôm lấy cô vào lòng rồi thiếp đi một cách nhanh chóng, còn cô thì mở to đôi mắt trong bóng tối, cứ nghĩ mãi, vừa rồi anh ta đã nói gì nhỉ? Lúc anh ta úp mặt lên cổ mình rốt cuộc anh ta đã nói câu gì chứ?

Lúc lấy máu, bỗng nhiên chuông điện thoại vang lên, Tiểu Dĩnh quay đầu lại, vừa khéo nhìn thấy nửa xilanh máu đỏ tươi, thông qua tĩnh mạch tay trái của cô bị người ta từ từ rút ra khỏi cơ thể. Tim cô khẽ run lên, vội vàng ngoảnh mặt đi, đến cả tay cô cũng như mềm nhũn ra, mà điện thoại lại chẳng may để ở trong túi quần bên trái, túi lại chật, cô không dám cử động, thế là cô cứ để nó mặc nhiên reo lên.

Quả nhiên đối phương cũng chẳng nhẫn nại được lâu, sau mấy tiếng thì cũng cúp máy. Đến khi cô lấy máu xong lại phải dùng bông gòn áp vào mũi tiêm, rất lâu sau mới nhớ ra là phải gọi điện thoại lại. Trên màn hình điện thoại hiển thị tên của Diệp Hạo Ninh, cô ấn số gọi lại, độ rất lâu sau mới nghe tiếng anh ta bắt máy, giọng khàn đục ngái ngủ, trong điện thoại còn nghe như có tiếng nước chảy, nhưng không rõ lắm.

Anh hỏi: ".... Em có nhìn thấy con dao cạo râu của anh không?"

Cô nói: "Không phải ở trên bồn rửa tay sao?"

"Không có"

"Anh tìm kỹ lại xem"

"Anh tìm rất kỹ rồi, thật sự là không có". Sao lại thế chứ? Phản ứng đầu tiên của Tiểu Dĩnh là Diệp Hạo Ninh thật nhàm chán, cố ý trêu ghẹo cô, phòng tắm nhỏ như thế, hơn nữa cô làm gì mà dùng dao cạo râu, con dao cạo râu đó sao có thể đương không biến mất được chứ?

Cô y tá đến hối thúc mọi người đi đến phòng kiểm tra, cô đang cảm thấy mất kiên nhẫn, muốn cúp máy cho xong, nhưng trong đầu đột nhiên lóe lên một tia sáng. Cuối cùng cô cũng lờ mờ nhớ ra, hình như là nó bị cô gom lại. Buổi sáng, sau khi rửa mặt xong cô thường có thói quen dọn dẹp mặt bồn rửa tay, luôn tiện đem những thứ linh tinh bỏ vào trong sọt rác, e rằng trong đó có cả con dao cạo râu của Diệp Hạo Ninh.

Thế là, cô nghĩ một lúc rồi nói: "Trên cái giá thủy tinh bên trái bồn tắm có một cái hộp màu trắng, anh xem bên trong đó có không?"

Đầu dây bên kia nhất thời không có lời đáp lại, có lẽ đang tìm kiếm. Quả nhiên một lúc sau tiếng của Diệp Hạo Ninh vang lên: "Nhìn thấy rồi"!

"Vậy em cúp máy đây". Nhưng anh ta lại hỏi: "Em đang làm việc à?"

"Khám sức khỏe".

Anh ngẩn người một lúc, cô vội nói tiếp: "Là công ty tổ chức".

Lúc này đã đi đến trước cửa phòng khám khoa nội, một dãy người đang ngồi trên chiếc ghế dài đợi gọi đến số của mình, tuy rằng còn phải đợi rất lâu nữa mới đến lượt mình, nhưng Tiểu Dĩnh vẫn nói: "Không còn việc gì nữa chứ?".

Diệp Hạo Ninh ngừng một lát, giọng nói vẫn rất từ tốn: "Phải kiểm tra những gì?"

"... Nhiều lắm". Cô rũ đầu xuống nhìn tờ giấy trên tay, mười mấy mục được liệt kê ra trong đó, nhìn hoa cả mắt, bụng càng lúc càng đói, cô rên rỉ: "Một đống hỗn độn"

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười khúc khích, hỏi tiếp: "Đã lấy máu chưa?",

"Rồi" Cô bất giác tự hỏi, hình như hôm nay tên này tâm trạng rất tốt thì phải? Vì trước đây, mỗi buổi sáng thức dậy, tính khí của anh ta lúc nào cũng rất tệ, cô luôn cho rằng đó gọi là "sự nổi giận khi thức dậy" mà người ta thường nói. Nhưng hôm nay thì khác hoàn toàn, lại còn quan tâm đến những việc lặt vặt này nữa chứ.

Nhưng thật là không đúng lúc, tâm trạng của cô bây giờ tệ hại đến cực điểm, vừa đói lại còn phải lấy máu, triệu chứng lượng đường trong máu thấp bắt đầu hiện ra. Do định là cố làm xong những hạng mục xét nghiệm này mới đi ăn sáng ở nhà ăn, vì vậy mà cái thời khắc này thật là khó khăn để vượt qua.

Ngay cả việc nhẫn nại thêm một chút hay nói thêm một câu dường như cũng là chuyện tiêu hao sức lực, thế nhưng Diệp Hạo Ninh có lẽ như không muốn dễ dàng buông tha cho cô.

Giọng nói mang sức
Prev..1....39.40..41..42.43....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Hai mươi lần, và sẽ là của bạn mãi mãi
» Người đội mũ rộng vành
» Tháng Tám còn mãi
» Người đội mũ rộng vành
» Một vài giây, một chiếc lá, điều ước… và tôi
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem