gọi một cô gái hỏi hai ba câu, sau đó mang cô đi vòng đến phía Đông Nam sáng sủa của căn phòng.
Nhà cái là một cô gái khoảng hai mươi mấy tuổi, mặc sườn xám xanh thuê hoa, hai tay cầm sẵn một đôi đĩa bằng sứ màu xanh, nhẹ nhàng lắc lư thay đổi.
Tiếng xúc xắc va chạm nhỏ vụn vang lên.
Cô đứng ở một góc của chiếu bạc, cẩn thận nghe một lát, nhưng vẫn không nghe ra được có điều gì bất thường trong con xúc xắc không. Xem ra nơi này quả là một sòng bạc sạch sẽ hiếm thấy. Thẩm Gia Minh đốt một điếu thuốc, cô nhíu mi, nghiêng đầu tránh làn khói mà hắn phun ra, trong lúc đó một cánh tay cô lại bị nắm giữ.
Tất cả mọi người đều bình tĩnh, trên chiếu bạc này đều là người của Thẩm gia đương nhiên biết rõ ràng thân phận của Nam Bắc. Thỉnh thoảng cũng có nghe qua cháu ruột của Thẩm gia cùng cô có quan hệ. Lúc này Thẩm Gia Minh chỉ dùng biểu hiện vô cùng kỳ quái, hút thuốc mà nhìn hai người ở một chỗ.
Trình Mục Dương không nói gì, ném thẻ bạc vào chữ "Đại" trên bàn.
Một tay của hắn nắm tay Nam Bắc, tay còn lại đặt trên bụng cô.
Nam Bắc có thể cảm nhận được độ ấm từ lòng bàn tay hắn, lại nhớ đến tay hắn thế nào lần vào thân thể cô, làm cô trằn trọc không thể giãy dụa.
Cô gái từ từ mở đĩa, hắn thắng.
Mọi người sau khi hoan hô hắn lại khôi phục hứng thú vào ván bài. Thẩm Gia Minh muốn cười nhưng không cười, lắc đầu, nhìn chiếu bạc.
"Tối hôm qua ngủ ngon không?" Trình Mục Dương thấp giọng hỏi cô.
Nam Bắc quay đầu nhìn hắn: "Cũng không tốt lắm, anh thì sao?"
"Cũng không tốt lắm, vì anh luôn nhớ em." Trình Mục Dương âm thanh vẫn trầm thấp như cũ, nói đâu vào đấy: "Nếu em lại cho anh một cơ hội nữa, anh chắc chắn sẽ không ra khỏi phòng em."
Cô thở dài: "Nhỏ giọng chút."
Trình Mục Dương lặng yên không một tiếng động đem cô kéo vào lòng; "Lúc nãy thấy em, anh bỗng nhiên muốn biết, dáng vẻ của em khi ở sòng bạc khu Tam Giác Vàng của Myanmar thế nào?"
Nam Bắc kinh ngạc nhìn hắn: "Anh từng đến khu Tam Giác Vàng?"
Trình Mục Dương nhẹ nhàng lắc đầu: "Chỉ là nghe qua. Ngô thị tại Tam Giác Vàng đầu tư ba triệu xây dựng sòng bạc, chưa đến ba năm đã hoàn toàn đóng cửa, không thể thu vốn gốc. Nam gia đối với chuyện này hẳn là có không ít công lao."
Giọng nói của hắn bình thản, như là đang kể một câu chuyện râu ria không quan trọng.
Nhưng mà tất cả những điều này có liên quan đến cô. Nam Bắc thậm chí có ảo giác, người này bốn năm qua không hề tách rời cô, luôn như hình với bóng, mọi chuyện của cô hắn đều hiểu rõ.
Dưới tứ đại gia tộc, có chín gia tộc không thể khinh thường.
Ngô thị chính là một trong số đó.
Trải qua nhiều năm lột xác, bọn họ phần lớn tham gia vào tầng lớp chính trị, lợi ích kiếm từ sòng bạc cũng không ít. Thế giới lớn như vậy bọn họ buôn bán ở đâu cũng kiếm lời vô số.
Nhưng sòng bạc ở khu Tam Giác Vàng của Myanmar là trường hợp đặc biệt.
"Hai, ba năm trước, Tam Giác Vàng mới có sòng bạc, anh có biết, những khách chơi bào rất mê tín việc "gặp hồng" [1">." Nam Bắc dán môi bên tai hắn nhẹ giọng nói. "Bọn họ tin tưởng, chỉ cần "gặp hồng" là có vận may tràn lan, đại sát tứ phương (đánh đâu thắng đó). Nếu lúc đó anh đến khu Tam Giác Vàng sẽ nhìn thấy rất nhiều nơi dán biển hiệu "xung hỉ" tại ngã tư đường, phòng ốc đơn sơ dơ bẩn. Có người sẽ chuẩn bị cho anh một ít thuốc phiện thấp kém cùng với một cô gái."
Cô không thích những nơi này, lúc nào cũng nghe được những tiếng vang đáng sợ phát sợ từ tấm vách tường làm bằng gỗ, còn có những tiếng khóc kháng cự.
Giữa những tiếng vang của xúc xắc, Trình Mục Dương cúi đầu trả lời cô: "Anh biết, em không thích."
Tay Trình Mục Dương vẫn nhẹ nhàng vuốt ve tay cô, tựa như là một thứ mà hắn rất yêu thích, cứ lặp đi lặp lại hành động như vậy để xác nhận là nó vẫn tồn tại.
Tâm tư hai người sớm đã không còn ở trong này.
Có một điều gì đó lặng yên lan tràn trong mạch máu, hết sức căng thẳng.
Đại sảnh truyền đến tiếng hoan hô, còn có âm thanh nguyền rủa, hấp dẫn ánh mắt mọi người. Đồng thời, có một bóng người từ cửa ngã nhào vào trong.
Sau một lát im lặng, cô từ khe hở của bức rèm có thể nhìn thấy người đang nằm rạp dưới mặt đất.
Là một cô gái.
CHƯƠNG 14 - SÒNG BẠC MYANMAR 2
Bốn phía càng lúc càng ồn ào, ai cũng không biết người nào mang cô gái này vào đây. Nhưng tất cả đều biết ở Đông Nam Á thịnh hành thói quen mê tín "gặp hồng". Hôm nay, trên chiến thuyền
Prev..
1....
32.
33..34..35.
36.
...102..
Next Đến trang: