80s toys - Atari. I still have
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Cung chúc tân niên. Vạn sự bình yên. Hạnh phúc vô biên. Vui vẻ triền miên. Kiếm được nhiều tiền. Sung sướng như tiên.
Trang Chủ Truyện Dài

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49672617
Visits Today: 174378
This Week: 174378
This Month: 1667063

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

của con cá hay của miếng thịt bò, bắn tung tóe lên người cô. Cá mập kia vốn phấn khởi muốn kéo hai người xuống nước, không ngờ rằng người đàn ông kia lại có quyền cước mạnh như vậy.

Nam Bắc thấy con cá mập mở miệng, răng nanh hiện ra, sau đó là âm thanh của nó khi rơi xuống nước.

Nam Bắc nhíu mi, đứng lên: "Vì sao đoán được là tôi?"

Kyle nhún vai: "Chỉ là đoán thôi, một cô gái, tuổi không lớn, ở cùng Trình gia Moscow, nói ngôn ngữ Myanmar, nghe qua, sẽ suy nghĩ có phải là cô hay không? Mà cô gái đó rất hứng thú với việc cho cá mập ăn, càng giống với cô, Nam Bắc." Hắn xoay người, tò mò nhìn Nam Bắc, "Nhưng tôi thấy rất kì quái, ba năm trước gặp cô, cô đã nói, không thích đi xa nhà."

Nam Bắc nửa thật nửa giả trả lời: "Tôi đang bỏ trốn, anh cũng biết thân phận của Trình Mục Vân như vậy, cũng chỉ có thể bỏ trốn."

Kyle cười rộ lên.

Cô đứng dậy: "Cho nên, nếu anh làm hỏng tuần trăng mật của tôi, tôi liền..." Cô dùng hai ngón tay gõ nhẹ lên ngực Kyle, "Đem anh làm mồi cho cá mập." Tay cô hơi dùng lực, Kyle liền né tránh, "Yên tâm, Bắc. Lần này tôi đến, là vì tổng tuyển cử ở Philippines, không liên quan đến cô, hơn nữa...Tôi cũng tuyệt đối không muốn có quan hệ gì với cô."

"Vậy anh đến đây nói chuyện với tôi là có ý gì?"

"Tò mò." Kyle cười, "Anh trai cô là ân nhân cứu mạng của tôi, cô chắc cũng biết."

Người tên Kyle này, Nam Hoài nhắc tới không nhiều.

Sự hiểu biết của cô về hắn rất ít. Trong một lần làm nhiệm vụ bị thất bại ở Thái Lan, chính phủ Thái lấy lí do hắn hoạt động khủng bố mà tuyên bố bắt hắn. Mà hắn cũng rất thông minh, đã sớm chạy trốn sang Myanmar, nhờ Nam Hoài thu xếp cho hắn mười ngày.

Trong mười ngày, chính phủ Myanmar cự tuyệt việc chính phủ Thái Lan đòi dẫn độ Kyle.

Mười ngày sau, Kyle biến mất hoàn toàn.

Kì lạ nhất là, Thái Lan cũng không truy cứu lại chuyện này, tất nhiên là đã có người ra mặt làm một ít giao dịch, đổi lấy tính mạng của Kyle.

Người này, tuy rằng là người Châu Âu, nhưng cuối cùng lại không biết hắn làm việc cho ai.

Trước khi màn đêm buông xuống, đàn cá mập đã biến mất, trả lại bình yên cho mặt biển.

Nam Bắc cũng không có hứng thú nói chuyện cùng Kyle. Khi trở lại phòng, ngoài cửa sổ đã không còn chút ánh sáng nào.

Sau khi đến Philippines, cô mới phát hiện nơi này mỗi ngày đều có mưa, trận này nối tiếp trận khác. Cho nên thời tiết đêm nay quả thật rất hiếm, sau khi mặt trời lặn, bầu trời cao đến mức ngay cả ánh trăng cũng không nhìn tới.

Cô đẩy cửa vào, Trình Mục Dương đang rất hứng thú làm bít tết. Hắn cầm một bàn chải quét lên miếng thịt bò một lớp dầu ô liu mỏng. "Chờ anh 10 phút." Hắn không quay đầu lại.

Có lẽ vì ngọn đèn, sườn mặt hắn mang theo ý cười khiến người ta có cảm giác yên tâm.

"Trình Trình?" Cô tựa vào trên vai trái của hắn, đùa giỡn: "Trình Mục Dương, anh có thấy hai chữ "Trình Trình" này rất quen thuộc không?"

Trình Mục Dương cười một cái: "Phùng Trình Trình?"

"Ôi chao? Anh cũng xem qua bến Thượng Hải?"

"Lúc nhàm chán có xem qua, nhưng là bản cũ, Triệu Nhã Chi làm diễn viên chính."

"Phùng Trình Trình thật sự là rất yêu Văn Cường." Nam Bắc thổn thức không thôi.

Cô cảm thấy bản thân thật nhàm chán, đang ở dưới sự giám sát của ma lạc Philippines lại có thể cùng hắn nói chuyện phiếm về phim truyền hình nhiều tập.

Đến khi Trình Mục Dương hoàn thành xong bít tết.

Bụng của cô đã sôi, giơ dao nĩa, đem miếng bít tết hoàn chỉnh cắt thành hơn mười miếng nhỏ, sau đó há mồm bắt đầu ăn. Trình Mục Dương nhìn động tác của cô, ánh mắt trở nên nhu hòa.

Đây là cách ăn mà cô thích nhất.

Bởi vì lười, không thích vừa ăn vừa cắt. Cho nên Nam Bắc đem miếng thịt cắt trước sau đó mới cầm nĩa ăn. Cách ăn này, thật sự là lười biếng đến đáng yêu.

Nam Bắc ăn một miếng thịt sau đó lại đưa tới miệng hắn một miếng.

Cô bỗng nhiên nói thầm một câu. Cô nói, em sao có cảm giác anh là Phùng Trình Trình của em?

Vừa nói xong, cô liền nở nụ cười.

Trình Mục Dương không để ý, ngược lại cắn miếng thịt kia: "Nếu anh là Phùng Trình Trình, có xung đột lợi ích với người nhà của em, em sẽ chọn ai?"

"Anh trai em."

Cô nói xong, im lặng nhìn hắn.

"Câu trả lời nằm trong dự kiến." Trình Mục Dương rũ mắt, tự cắt bít tết cho mình, "Cho nên, anh sẽ không để chuyện này xảy ra."

"Nếu xảy ra thì sao?"

"Anh sẽ từ bỏ lợi ích của bản thân."

"Nếu anh từ bỏ, nhưng anh trai
Prev..1....70.71..72..73.74....102..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Cho anh năm phút
» Em yêu anh, là em yêu anh
» Chẳng phải em nhớ anh đâu
» Tiếng nói của lòng nhân hậu
» Cho anh năm phút
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem