Snack's 1967
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Chúc bạn: 12 tháng phú quý, 365 ngày phát tài, 8760 giờ sung túc, 525600 phút thành công 31536000 giây vạn sự như ý...
Trang Chủ Truyện Dài

Thiên thần sa ngã - Tào Đình

Thiên thần sa ngã - Tào Đình

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48055874
Visits Today: 50320
This Week: 2023770
This Month: 50320

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

giúp em đi, nhanh lên chị!

Nhi Nhi quả là người ruột để ngoài da, bộ não chỉ là thứ đồ trang trí. Nàng ta dĩ nhiên là không biết đến những ý nghĩ đó của Đạm Ngọc, vẫn mãi la lối đòi xem ti vi.

Đạm Ngọc vẫn thẫn thờ bước tới bật tivi. Ngồi xem cũng Nhi Nhi trên ghế sô pha, mắt nhìn đấy nhưng tâm trí không hề để vào những hình ảnh trên truyền hình. Nàng đang rối loạn với hàng trăm những phỏng đoán khác nhau. Tâm trạng nàng u uất và bấn loạn như thể một người đang đứng bên vách đá cheo leo, lúc nào cũng có thể bất thần bị đẩy một cái từ đằng sau.

Nhi Nhi xem tivi được một lát bỗng quay sang Đạm Ngọc:

- Ôi khát quá, khát quá đi mất! Đạm Ngọc, chị có khát không?

- Hả? À! Ừ, để chị đi lấy đồ uống.

- Có sữa không chị? Có cà phê không? Em thích uống cà phê sữa.

Đạm Ngọc nhìn cô nàng. Miệng Nhi Nhi vẫn liến láu trong khi mắt vẫn dán chặt vào màn hình không hề động đậy.

Đến bái phục cô nàng này.

- Có đấy. – Đạm Ngọc nói, đi về phía tủ buýp phê.

Pha xong tách cà phê, Nhi Nhi lại kêu nóng quá, bắt Đạm Ngọc để ra ngoài cửa sổ để gió thổi cho nguội bớt. Đạm Ngọc hơi ngạc nhiên. Con bé này sao mà lắm yêu sách thế.

Nhi Nhi rời mắt khỏi màn hình, nhìn Đạm Ngọc cười lấy lòng, nàng chẳng có cách nào khác đành chiều ý cô bạn.

Nàng bước tới bên cửa sổ, mở tung hai cánh. Làn gió mát lạnh nhân đó ùa vào đầy căn phòng, thổi thấu vào tận trong tim Đạm Ngọc làm nàng bất giác rùng mình.

Gần 11h đêm rồi, có lý do gì giờ này Lý San vẫn chưa về?

Bên ngoài cửa sổ, đèn đường làm thành những dải sáng trưng, đèn xe nối nhau tụ thành một đám. Tắc đường rồi thì phải.

Đạm Ngọc bỗng thấy một tia hy vọng, có khi Lý San chưa về vì kẹt tắc đường cũng nên.

Nàng chợt thấy mình giống như một kẻ đáng thương, đau khổ ngồi nhà đón xem người ta đi chơi vui vẻ hay chán chường.

Nhưng chỉ được một lát, tia hy vọng của nàng lại vỡ vụn: nếu như Lý San đi gặp Á Đương từ sáng thì bây giờ tắt đường có làm gì được?

Nàng quay lại nhìn cô gái ngốc nghếch đang xem tivi với vẻ thoải mái nhất trần đời:

- Này, hay là phòng Lý San xem thử đi, xem cô ta đã về chưa. Nhỡ có chuyện gì thì sao?

- Cũng được chị ạ! Em cũng đang nghĩ thế!

...

Chuông cửa phòng Lý San reo lên! Nhưng ra mở cửa lại là Hà Duy.

Đạm Ngọc ngạc nhiên. Anh chàng luật sư thường ngày lịch sự, đạo mạo, giờ chỉ mặc mỗi chiếc quần lót dạng quần đùi màu xanh, người để trần, xuất hiện trong phòng một cô gái. Nhìn thấy Đạm Ngọc, anh ta lỗ vẻ vừa luống cuống vừa giảo hoạt... Điều đó là Đạm Ngọc thấy khinh thường anh ta hơn.

Nhi Nhi đứng đằng sau thấy thế kêu "á" lên một tiếng.

- Chào anh, có Lý San ở đây không?

Đạm Ngọc hỏi, vẫn mỉm cười bình tĩnh. Chàng luật sư rõ ràng là đang hoảng hốt, bản tay rõ ràng là đã định vân vê gấu áo nhưng lại bị phát hiện ra làm gì có áo mà vê, đành phải đổi sang quần lót vậy. Anh chàng dùng cả hai tay mân mê mép quần, lúng túng hồi lâu vẫn chưa nói được câu nào.

Chiếc quần của anh chàng xấu xí đến khó quên. Thậm chí đến mức rất lâu sau này, có lần Đạm Ngọc nhìn thấy vỏ hộp bánh gatô mà xanh lăn lóc trên đường liền ngay lập tức nhớ đến chiếc quần chỉ đáng vứt đi của anh luật sư ngày ấy.

- Lý San chưa về hả anh? – Đạm Ngọc hỏi lại lần nữa.

- À! Ờ! Về... Về rồi... ở bên trong... - Chàng luật sư lắp bắp nhưng lại cố gắng dùng thân mình che lấp bên trong.

- Bọn em muốn tìm cô ấy có việc! – Nhi Nhi từ đằng sau lưng nói với vào.

- À! Cô ấy... cô ấy, chắc đang bận! Cô ấy...

- Ha ha, không sao. Bọn em chỉ lo cho cô ấy thôi. Được rồi, hai người nghỉ ngơi tiếp đi. Bọn em không làm phiền nữa.

Đạm Ngọc quay ngoắt kéo tay Nhi Nhi bỏ đi, khuất dần sau hành lang.

- Chị làm sao thế? Mình chẳng phải là muốn tìm Lý San à?

- Không cần tìm nữa đâu.

- Vì sao thế?

...

Đạm Ngọc nắm tay Nhi Nhi đi trên tấm thảm đỏ trải trên hành lang khách sạn. Nàng tưởng như con đường trải thảm đỏ lnày là con đường đưa nàng vào sảnh đám cưới huy hoàng, nơi nàng đường hoàng bước tới đỉnh cao tiền bạc và danh vọng.. Bước một bước, nàng đều có thể tự tin quay đầu nhìn lại từng dấu chân in đậm vững chắc đằng sau.

Hoá ra là Lý San ở với người khác; hoá ra anh chàng luật sư vì bận "chiến đấu" với "tình địch" nên mới "không có thời gian"; hoá ra một đối thủ nữa của nàng lại bị rớt đài.

Đạm
Prev..1....14.15..16..17.18....81..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
Truyện ngẫu nhiên
» Ảnh Girl Xinh Riyo Babie
» Mùa đông lạnh lắm ba ơi!
» Nhân duyên
» Bạn đang đi tìm sự may mắn?
» Tháng Tám còn mãi
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem