nàng, bất kỳ người đàn ông nào cũng phải trân trọng nàng... Một cô gái như thế lại ngày ngày ở bên tôi. Tôi vẫn chưa thể hiểu nổi mỗi khi nàng dùng những lời lẽ và thái độ lạnh lùng vùi dập sự nhiệt tình của tôi, thật ra trong lòng nàng, liệu có vị trí nào cho tôi hay không? Nàng có thể hào phóng ban tặng những nụ cười ngọt ngào, dáng vẻ dịu dàng nhất cho nhà tỉ phú và con trai ông ta ngay trước mặt tôi, nhưng đến khi chỉ còn mình tôi thì nàng vĩnh viễn chỉ còn lại những toan tính mà thôi.
Những kẻ cạnh tranh còn những ai, thực lực đối thủ thế nào, nhà tỉ phú thích gì ghét gì, còn mấy bước nữa mới tới đích... Nàng tính toán, trù liệu, nàng vui vẻ sung sướng, nàng vòng đi vòng lại.
Thế nhưng tôi thậm chí không biết vào lúc ấy, Ðạm Ngọc và con trai Tào Lợi Hồng đang ở đâu, đang làm gì?
Một giờ sáng.
Nàng vẫn chưa bật điện thoại.
Tôi móc túi lấy ra hai tấm vé mình đã hy sinh cả bữa trưa mới mua được, xé tan tành, thờ ơ ném vào thùng rác.
Hai giờ sáng.
Nàng vẫn chưa bật điện thoại.
Tôi lục tủ lấy ra bản hợp đồng đã ký với nàng, mấy chữ "ba triệu" trông thật gai mắt. Lại chợt thấy thôi thúc muốn xé. Nhưng tôi kịp nhìn thấy bên dưới "bên B" là chữ ký mềm mại của Ðạm Ngọc, liền bỏ ngay ý định. Tôi đưa ra lối thoát cho mình: giấy cứng thế này, biết đằng nào mà xé.
Ba giờ sáng.
Nàng vẫn chưa bật điện thoại.
Tôi bắt đầu liên tục gởi tin nhắn vào máy nàng.
Tôi mạt sát "Ðồ kỹ nữ", "Ðồ hám lợi", "Con đĩ"...; nhưng cuối tin nhắn vẫn không quên thêm một câu: "Lúc nào bật máy nhớ gọi cho anh!" Nhưng vẫn không có bất cứ một hồi âm nào.
Bốn giờ sáng.
Ðiện thoại của nàng vẫn bướng bỉnh không chịu bật.
Tôi mặt xác nàng... Tôi cứ nằm dài trên đi văng, mở to đôi mắt đỏ lừ tia máu cho đến tận khi trời hửng sáng.
Cả đêm không chợp mắt.
Tất nhiên, tôi không cần nghĩ cũng biết ngay, nàng Nhậm Ðạm Ngọc xinh đẹp chắc giờ cũng chẳng dễ chịu gì hơn tôi.
Nhưng mà điểm khác biệt là tôi đợi nàng cả đêm; còn nàng lại ở bên người đàn ông khác, lao tâm khổ tứ, dùng những lời lẽ "thuần khiết đáng yêu" của nàng để nịnh bợ hắn, thậm chí có khi dùng cả thân thể "băng thanh ngọc khiết" của mình để mà giúp vui cho hắn cũng nên.
...
Đến sáng hôm sau, tôi mới gặp được nàng. Lúc này, tôi đã lo đến phát sốt, nằm bẹp không đi đâu được.
Nàng đến nhà tôi, dáng vẻ giống như hồi đầu tôi gặp nàng, nghĩa là vẫn đôi giày cao gót nện cồm cộp trên sàn.
Tôi nhìn Đạm Ngọc. Hai quầng thâm bên dưới mắt đã chứng minh rõ ràng cho suy luận của tôi – quả nhiên – cả đêm không về.
Tận mắt nhìn thấy điều đó, dường như ngực tôi bị bóp nghẹt đau nhói. Nhất là khi nhìn nàng vẫn xinh đẹp, vẫn giống một thiên thần trắng trong như tuyết.
Đạm Ngọc ngồi xuống đi văng, nói nhẹ nhàng: "Đừng nói với em là đêm qua anh cũng không ngủ đấy".
Tôi không trả lời, chỉ nhìn nàng bằng đôi mắt đỏ lừ.
Rồi Đạm Ngọc lại giống như lần trước, lột bỏ đôi giày cao gót, ngồi xếp bằng trên đi văng, mắm môi mắm lợi mà bóp chân. Tôi nhìn bàn chân nàng, bàn chân bị cọ sát như người ta cạo củ cái.
Thật không đành lòng. Tôi nghiêm mặt hỏi:
- Chân sao thế?
- Thì hôm qua chứ còn gì nữa, cái thằng quỷ đó, thất tình rồi đến tìm em xả giận, chán chết đi được. Cuối cùng tự nhiên lại đến KTV uống say khướt, em đành phải ở đó với cậu ta, ngồi cả đêm ở KTV! Bây giờ còn chưa được chợp mắt tí nào đây!
- Cậu ta thất tình... đến tìm em giải sầu ư? Thật thế ư?
Tôi không tin vào tai mình.
- Thế anh tưởng thế nào?!
Đạm Ngọc ngồi thẳng dậy, chỉ đôi dép lê ở gần cửa ra vào:
- Anh lấy giúp em với!
Tôi ngập ngừng, rồi cũng cuối đầu giúp nàng lấy dép nhưng khuôn mặt vẫn không biểu lộ chút cảm xúc nào.
- Dù sao ít nhất em cũng nên gọi điện thoại cho anh biết tình hình!
- Sao phải lắm chuyện thế? Đều là người lớn cả rồi.
Đạm Ngọc nói vô tư, thuận tiện quăng luôn cả những quan tâm của tôi với nàng xuống đất.
- Em nói như thế nào ấy, hôm qua là anh gọi điện thoại đến hẹn em trước đấy chứ?! Em không nói một lời nào, cạy vèo vèo đi luôn với thằng ấy! Em muốn anh nghĩ thế nào?
Đạm Ngọc nghe tôi nói, chầm chậm cúi xuống, nghiêng đầu nghĩ ngợi rồi nói:
- Anh còn mặt mũi mà nói à, hôm qua ai cả một đêm nhắn tin đến chửi mắng em? Sao anh ấu trĩ thế? Em còn chưa tính với anh
Prev..
1....
40.
41..42..43.
44.
...81..
Next Đến trang: