wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Chúc bạn: 12 tháng phú quý, 365 ngày phát tài, 8760 giờ sung túc, 525600 phút thành công 31536000 giây vạn sự như ý...
Trang Chủ Truyện Dài

Thiên thần sa ngã - Tào Đình

Thiên thần sa ngã - Tào Đình

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48747930
Visits Today: 212689
This Week: 2715826
This Month: 742376

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

mông và lóng lánh sắc xanh đến kỳ lạ.

CHƯƠNG 14
A Lam biết chuyện thì mắng ầm ĩ: "Cái gì? Thằng quỷ này lại trúng giải độc đắc nữa à?"

Tôi gật đầu. A Lam hỏi dò biết được giải độc đắc lần này là thiên thần Nhậm Đạm Ngọc, lập tức, những từ "hạ cấp" không ngừng được tuôn ra.

Cậu ta bắt đầu lải nhải về việc chắc tôi phải tu đến mấy đời nên mới gặp được vận đỏ liên tục đến thế.

Tôi cười, chính xác đến thế là cùng!

Tôi hỏi A Lam, làm thế nào mới thật sự có được trái tim của người đẹp.

- Đầu tư tình cảm chứ sao! – A Lam nói vẻ sành sỏi, giả vờ như mình là một tay lão đại trong lĩnh vực chinh phục phụ nữ - Phương pháp hợp lý nhất đấy.

- Với phụ nữ bây giờ á, tình cảm chẳng đáng giá một xu!

Tôi lườm cậu ta.

- Anh không hiểu rồi, tình cảm là thứ không đáng tiền nhất trên đời, nhưng nếu đầu tư tốt lại là phương pháp tiết kiệm tiền tốt nhất đấy. – Nói xong, A Lam nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn nói "xem ra cậu còn nhiều thức phải học lắm" khiến tôi đâm thẹn vì kém cỏi.

Hôm nay là sinh nhật lần thứ 21 của Đạm Ngọc.

Tôi thấy nàng quả là khéo chọn ngày sinh, nhằm đúng mùa xuân trời xanh gió mát.

Mấy hôm trước, tôi bỗng nhận được tin nhắn của Đạm Ngọc, nói nàng thích nhất là uống trà chanh. Ngẩn ra nhìn cái tin nhắn, tôi nghĩ ngợi mãi vẫn không hiểu rõ ý nàng.

Liền một tuần, nàng mất tăm mất tích, giờ tự nhiên lại nhắn tin bảo tôi mình thích uống món gì... Có lẽ phụ nữ muôn đời là dấu chấm hỏi mà đàn ông có vò đầu bứt tóc cả đời cũng chưa chắc đã tìm được lời giải đáp.

Nhưng dù sao thì nàng Đạm Ngọc cũng đã chịu mở miện, tôi liền sung sướng nhào ngay ra cửa hàng mua trà chanh. Nhớ lại buổi tối hôm qua.

...

- Ngày mai là sinh nhật em. – Đạm Ngọc nói trong điện thoại.

- Thật không? Thế là lại già đi một tuổi rồi nhỉ!

Đạm Ngọc chủ động gọi điện thoại đến, tôi vui đến phát rồ. Mà bực cái là cứ vui sướng tôi lại quên hết cả che mồm che miệng chứ.

- Em cúp máy đây...

Giọng Đạm Ngọc lại trở nên lạnh lùng.

- Ấy! Đừng, đừng! Haha, anh đùa đấy mà... Thế này đi, ngày mai em đến nhà anh, anh sẽ đích thân chúc mừng em.

...

Như thế, cuộc hòa giải với Đạm Ngọc khiến tôi vui đến không chợp nổi mắt suốt một đêm.

Từ trong cửa hàng lao ra, tôi vô tình va phải một người từ trên xe hơi bước xuống – Tào Lợi Hồng. Không hẹn mà gặp khiến tôi hơi bối rối.

- Vừa may buổi chiều có thời gian, anh Hà, chúng ta đi uống trà buổi chiều một lát nhé!

Ông ta nói. Nghe thế, anh chàng thư ký Lý Bân, giống như một tên hầu thân cận hiểu ý hoàng đế, vội vã đi sắp xếp chỗ ngồi.

Tay tôi vẫn cầm chiếc túi to in hàng chữ "Hoa Liên", bên trong toàn là trà chanh mua cho Đạm Ngọc.

Tôi ngồi xuống ghế, Tào Lợi Hồng bắt đầu hỏi vài câu về tình hình phỏng vấn tìm bạn đời, biểu thị sự quan tâm, rồi tiếp đến là những lời thăm hỏi có tính tượng trưng dành cho tôi.

Sau đó, ông ta mới vào vấn đề chính:

- Vốn dĩ tôi rất chú ý đến cô Đạm Ngọc, thế nhưng con trai tôi... anh gặp rồi phải không?

Tôi gật gật đầu.

- Con trai tôi lại nói, cô Nhậm không hợp làm vợ tôi.

Vì sao thế ạ? – Tôi như ngừng thở nhưng vẫn cố làm ra vẻ bình tĩnh.

Tiểu Nhiễm nói cô Nhậm cũng chẳng khác gì mấy những cô bạn cùng lớp nó, nó bảo một cô gái như vậy làm sao có thể trở thành mẹ nó được. Tôi thấy nó cũng có lý.

"Ồ". Đã nói đến vậy rồi, tôi cũng không thể giả như không biết gì hoặc cố gắng bào chữa cho Đạm Ngọc. Tôi nói:

- Tôi biết phải làm thế nào rồi.

Nói câu này, tôi chợt nhớ đến bản hợp đồng dưới đáy tủ. Ba triệu! Thế nhưng điều đó cũng chỉ thoảng qua chốc lát. Cảm giác vui sướng của người đánh bạc thắng cuộc trào dâng trong tôi.

Hình như trong lòng mỗi người đều có một cái bệnh "bắt cá hai tay". Ai cũng muốn cả tiền lẫn tình. Người đẹp và ba triệu, cái gì cũng có sức hấp dẫn mê hồn của nó cả. Tôi vốn đau đầu đắn đo không biết chọn bên nào.

Giờ thì tốt rồi. Người ta đã loại bỏ giúp tôi một cái, vậy thì tôi đành phải yên tâm sung sướng mà đón nhận Đạm Ngọc thôi. Mà Đạm Ngọc thì cũng làm gì còn lựa chọn nào khác ngoài việc vui vẻ chấp nhận nữa.

Thế nên cái chọn lựa còn lại này, cái đáp án duy nhất này làm lòng tôi tràn ngập niềm vui sướng to lớn.

Lúc này, anh chàng thư ký Lý Bân đứng bên cạnh bỗng lên
Prev..1....50.51..52..53.54....81..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
Truyện ngẫu nhiên
» Tình mong manh
» Legging trên sofa
» Và ta vẫn phải cám ơn cuộc sống
» Người đội mũ rộng vành
» Khám sức khỏe
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0012/s
Thanks to Xtgem


XtGem Forum catalog