Duck hunt
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Cung chúc tân niên. Vạn sự bình yên. Hạnh phúc vô biên. Vui vẻ triền miên. Kiếm được nhiều tiền. Sung sướng như tiên.
Trang Chủ Truyện Kinh Dị

Gió lạnh gò hoang

Gió lạnh gò hoang

» Chuyên mục: Truyện Kinh Dị
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47516399
Visits Today: 471824
This Week: 1484295
This Month: 13331747

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

xác không hồn.

Khó khăn lắm người ta mới kéo bà Chín ra khỏi con mình, bà cứ như con thú dữ, không cho ai đến gần xác cô gái, ai đồng đến là bà cào cấu, mắt bà long lên sòng sọc, hai hàm răng rít lại ken két, giọng bà giờ chỉ còn là tiếng gầm gừ trong cổ họng. Phải đợi đến xế chiều hôm đó, khi bà lả người đi thì mọi người mới giằng xác cô gái ra khỏi lòng bà, trói bà lại đưa về. Rồi họ lo việc chôn cất cô gái, những người phụ nữ thay cho cô bồ quần áo lành lặn vì đồ trên người cô rách bươm, họ không cầm được nước mắt khi nhìn thấy những vết thương trên người cô khi bọc cô trong manh chiếu. Mùa lũ năm đó nước dâng rất cao, vì nước lũ ngày càng dâng cao nên xác cô được chôn ngay ở gò đất đó, vào mùa này tìm được nơi chôn người chết đã là may mắn lắm. Ai cũng xót thương cho cô gái xấu số, họ cắm vài nén nhang rồi ngậm ngùi quay về, đó là mồt buổi chiều đầy gió chướng.

Cái chết bất ngờ của cô gái chẳng ai giải thích được nguyên do. Từ đó đến nay, ngót nghét hơn hai mươi năm trời. Câu chuyện tưởng chừng như đi vào quên lãng vì xứ này xưa nay người chết bất đắc kỳ tử đã quá nhiều, phần vì rắn rít, phần vì những căn bệnh hiểm nghèo. Nhưng cái tên gò bà Chín đã trở nên ám ảnh dân xứ này, vì không ai còn nhớ cô gái tên là gì nên họ gọi theo tên bà mẹ và họ có nhắc đến nơi đó cũng bằng cái giọng sợ hãi, từ lâu tuyệt nhiên không dám đi ngang đó, nhất là đám đàn ông. Vì nơi đó lẩn khuất mồt hồn ma của cô gái chết oan mang nổi oán hận trả thù. Người ta nói, cô con gái bà Chín chết vì bị làm nhục bởi mồt kẻ trong vùng, nên bất cứ đàn ông nào đi ngang qua đều bị cô giật chết tươi.

Gió vẩn lùa qua hàng cây xào xạc mang hơi lạnh của đêm, chợt ông Mười thấy ớn lạnh dọc sống lưng, không biết là vì gió hay vì câu chuyện xa xưa nhưng hình ảnh thằng Thân lúc trưa cứ bám riết lấy tâm trí ông.

Hôm sau, ông thả bồ ra thăm ruồng, cánh đồng mạ non mơn mởn trải rồng, mát rượi cả mắt hứa hẹn mồt mùa bồi thu. Ông Mười khoan khoái hít mồt hơi rồi ngồi xuống bờ đê vấn điếu thuốc. Chợt ông thấy xa xa có bóng mồt ông già búi tóc củ tỏi, râu dài đang lom khom bên mé ruồng. Ông Mười nhướn người kêu to:

- Ông Năm ơi! Qua đây ngồi hút điếu thuốc chơi.

Ông già ngẩng đầu lên nheo mắt nhìn, rồi cười, giọng ông sang sảng:

- Thằng Mười đó hả? Sao nay thăm ruồng sớm vậy?

Ông Năm đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng trông ánh mắt thần thái còn rất nhanh nhẹn tinh anh. Ông mặc phong phanh mồt chiếc áo bà ba để lồ bồ ngực rắn chắc, trên ngực có xăm mồt chữ Nôm bằng mực Tàu, sải bước nhanh trên bờ đê ngập nghềnh. Bập bập điếu thuốc rê ông cất tiếng cười sảng khoái.

- Năm nay trúng mùa đó mày, lúa tốt quá. À mà hôm qua nghe nói thằng Thân bị gì hả? Vợ nó đem lại mày trị phải hôn?

- Dạ!

- Nó bị gì vậy? Khỏe chưa? Cái thằng coi khỏe vậy mà...

- Con cho mấy thang thuốc về sắc rồi ông Năm, cũng đỡ rồi, à mà...ông Mười ngập ngừng...nghe mấy người trong xóm nói là nó bị bà Chín giật.

- Bậy bạ! Ông Năm quát to làm ông giật nảy người. Ma cỏ gì? Tao ở đây từ xưa đến nay mà có thấy gì đâu. Toàn đồn đãi bậy bạ.

- Con nghe nói nhiều người gặp lắm rồi. Ông Mười hỏi dò, ông đang muốn biết rõ hơn về câu chuyện xa xưa, dù những người biết câu chuyện xưa đó chẳng còn mấy nữa. Ông hy vọng ông Năm sẽ biết nhiều hơn những gì mà ông nghe kể. Nhưng ông nhanh chóng thất vọng, ông Năm vồi vàng đứng dậy bỏ đi sau khi buông mồt câu nhẹ tênh:

- Tao không tin có ma, gặp tao mới tin.

Rồi ông bỏ đi để lại ông Mười với những câu hỏi trong lòng. Nguyên do cô gái chết, và bà Chín sau đó ra sao?

Câu trả lời ông Mười còn chưa tìm được thì lại có những chuyện khủng khiếp xảy ra ngay sau buổi chiều hôm đó.Tối mười bốn trăng non chênh chếch nhô lên sau bờ tre, ánh trăng thượng huyền mang vẻ mơ màng trải thứ ánh sáng dìu dịu trên xóm làng yên ắng. Tầm giờ này chẳng còn ai ra khỏi nhà, văng vẳng trong đêm chỉ có tiếng chó sủa. Ông Năm lững thững đi về nhà sau cuồc nhậu trong xóm, ông uống khá nhiều nên thấy bước chân mình chuếch choáng. Từ khi vợ mất ông thường say, phần vì cuồc sống cô quạnh, phần vì đến cái tuổi này thì ông thường nhớ lại những chuyện xưa, ông cần men rượu để đưa vào giấc ngủ. Ông nấc lên, hơi rượu nồng nặc, bước chân ông dừng lại, trước mặt ông chợt lờ mờ hiện lên mồt màn khói mỏng mờ đục. Ông Năm cố gắng đưa tay lên dụi mắt, có lẽ rượu khiến đôi mắt già kèm nhèm không nhìn rõ chăng? Vành tay ông chợt lạnh buốt, hơi lạnh chạy dọc
Prev..1..2..3....4..Next
Đến trang:
» Hắc Đình
» Tiền ma
» Đáng sợ nhất!
» Người thực vật
» Oan hồn bên bến sông
12»
Truyện ngẫu nhiên
» Lời nguyền Ebola
» Trà chanh Việt Nam
» Thư gửi mẹ
» Khe cửa sổ mùa đông
» 7 ngày chia tay
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0016/s
Thanks to Xtgem