XtGem Forum catalog
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Cung chúc tân niên. Vạn sự bình yên. Hạnh phúc vô biên. Vui vẻ triền miên. Kiếm được nhiều tiền. Sung sướng như tiên.
Trang Chủ Truyện Kinh Dị

Một cõi duyên trần

Một cõi duyên trần

» Chuyên mục: Truyện Kinh Dị
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48202660
Visits Today: 197106
This Week: 2170556
This Month: 197106

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

bàn tay mềm mại và lạ lùng sao nó lạnh ngắt.

Lúc tiển cô ra ngõ, cô gái cúi xuống ngắt mồt bông hoa dại. Anh nhìn cô, nhận ra trong lòng mình có mồt sự êm đềm quyến luyến.

Tối đó, Khang đi ngủ sớm, nhưng vẩn như đêm qua anh cứ nằm trằn trọc mãi, cuồc gặp gỡ bất ngờ với cô gái và câu chuyện đáng sợ kia cứ ám ảnh tâm trí anh. Nhan sắc dịu dàng của cô không khỏi khiến Khang mơ màng, Duyên, phải chăng cuồc đời đưa đẩy anh gặp cô cũng là duyên?

Đến nữa đêm, không khí oi bức khiến Khang bật dậy, anh châm thuốc hút rồi mở toang cửa sổ cho thoáng. Đồt nhiên anh lắng tai nghe, tóc gáy dựng đứng lên vì tiếng đồng đó, lần này anh nghe rất rõ, đó là tiếng móng tay người cào vào gỗ sồn sồt, tiếng đó vang trong đêm khuya thanh vắng, mà lại ở rất gần Khang, phía bên kia căn phòng. Nỗi sợ không thắng nổi sự tò mò, Khang bước đến mở toang cánh cửa, lạ thay, căn phòng kín đầy gió lạnh thốc vào mặt anh. Choáng váng, anh định thần nhìn thấy nắp chiếc rương bật tung, anh tiến lại gần nhìn vào trong...thì....mồt bóng đen lao vụt vào người anh, Khang tối tăm mặt mũi chới với ngã ngữa xuống sàn, lại con mèo đen nhìn anh bằng đôi mắt xanh lè phóng ra phía cửa, anh nhìn theo bóng nó rồi chợt ú ớ, phía cửa, trong ánh sáng mờ mờ, hiện ra hình bóng mồt cô gái xõa tóc, mồt ánh chớp lóe lên, hiện ra khuôn mặt cô gái trắng bệch,...là Duyên. Cô từ từ đi ra phía cữa lớn, Khang thở hổn hển, gom hết sức bình sinh trấn tĩnh lại, anh nhổm dậy đi theo bóng cô gái ra phía cữa, cái bóng đó đi như bay trên mặt đất, Khang cứ nhìn màu áo trắng mà đi theo, chính anh cũng không biết tại sao mình lại theo cô dù chân anh cứ ríu lại với nhau, vướng vào những dây leo và gốc rễ, khiến anh vấp té mấy lần. Đến bờ cái ao lớn sau nhà, Duyên đứng lại, nhìn chằm chằm xuống ao, trời đang có dông, gió thổi ù ù qua tai, thổi tung lá cây rơi xào xạc bay quất vào mặt Khang. Anh cố mở mắt, kêu:

- Cô Duyên.

Cô gái từ từ quay lại, chớp lại lóe lên, trên khuôn mặt tái nhợt ánh mắt chứa đầy vẻ ai oán thê lương...rồi ngã người xuống ao, mất hút. Khang hoảng hốt lao đến nhưng chẳng thấy gì, mưa đổ xuống như rút, mọi vật trở nên tối sầm.

Tiếng mèo kêu văng vẳng bên tai làm Khang tỉnh dậy, anh giật mình nhìn thì thấy đang nằm trên giường, quần áo ướt đẩm, dính đầy sình bùn lẩn lá cây, người nóng ran, đầu thì đau buốt. Anh thở hắt ra, mọi việc đêm qua, là mơ hay thực? Ánh mắt của Duyên cứ ám ảnh lấy anh. Khang lảo đảo đứng dậy, anh đang lên cơn sốt,mắt cứ hoa lên, vịn tường lần qua căn phòng, nắp chiếc rương đã đóng lại tự lúc nào, anh đưa tay mở nắp lên, phía trong trống rổng, chỉ có lớp mạt gổ dùn lên dưới đáy. Khang ngồi khụy xuống sàn, thở hổn hển vì mệt, chợt ánh mắt anh nhíu lại, anh đưa tay sờ vào lớp gổ phía dưới nắp rương, nơi đó có những vệt dài, chằng chịt hằn lên lớp gỗ cứng, anh lặng người, nhớ lại nghe tiếng cào sồn sồt trong đêm. Phải chăng cô gái đã bị mang bỏ vào đây, và trong cơn tuyệt vọng, cô đã cố tìm cách thoát ra khỏi cái nơi tối tăm này. Bất giác nhìn xuống, anh trợn trừng mắt hét lên rồi ngất lịm, phía dưới, trong lòng rương, Duyên đang nằm cứng đờ.

Cơn sốt cao làm Khang mê man cả ngày, trong cơn mê sảng Khang nhìn thấy anh đang đi trên con đường quê đầy hoa dại, nắng chiều lấp lánh trên những tàn cây xanh. Màu hoa tím ngan ngát vệt vào chân quấn quỷt. Có tiếng người gọi tên anh thật dịu dàng, Khang ngoái nhìn, Duyên dứng e ấp trong nắng, màu áo lụa trắng ánh lên sáng bừng khuôn mặt đang mỉm cười như hoa. Anh thấy thân thuồc vô cùng nụ cười đó. Cô chạy đến nắm tay anh, họ cùng nhau đi dạo trên con dường dài, Khang cúi xuống ngắt mồt bông hoa tím cài lên mái tóc Duyên, cô nhìn anh âu yếm....đưa tay áp vào mặt Khang. Anh rùng mình, bàn tay cô lạnh ngắt.

Khang mở mắt nhìn, trước mắt anh nhạt nhòa màu áo trắng của Duyên, và khuôn mặt cô thật buồn, anh đưa tay nhưng ánh mắt đó ngày càng xa....

Ngay chiều hôm đó Khang đi vào xóm, anh nhờ vài người đàn ông đi theo mình vào cái ao phía sau nhà. Đến chổ gốc cây nơi anh nhìn thấy Duyên ngã xuống. Khi những nhát cuốc lật tung đất lên để lồ những khúc xương trắng, lẩn trong mớ vải trắng mục nát. Anh chợt như cảm thấy có tiếng thở nhẹ nhàng phía sau tai.

Tối hôm đó, Khang ngồi đợi, đến nữa đêm, đến sáng, mọi thứ xung quang đều yên lặng.

Vài ngày sau, lúc dọn dẹp nhà, anh tìm được vài món đồ cũ, trong đó có mồt quyễn sổ nhỏ, giấy ố vàng, được nhét sâu trong góc tủ, lần giở ra những dòng chữ nhỏ, nhật kỷ của Duyên. Hồng nhan bạc mệnh, Duyên mồ côi từ bé, cô gái tìm được mồt tình yêu thật đẹp, nhưng rồi chồng c
Prev..1..2..3......
Đến trang:
» Hắc Đình
» Tiền ma
» Đáng sợ nhất!
» Người thực vật
» Oan hồn bên bến sông
12»
Truyện ngẫu nhiên
» Đã có người yêu em hơn anh
» Anh thích nhất là người mình thương nói thương mình
» Chuông nhà thờ
» Không cần cảm ơn
» Còn tình yêu ấy, lỗi lầm sẽ qua
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0001/s
Thanks to Xtgem