nhiều tiền có nhiều tiền, muốn độc thân có độc thân. Dù cô chẳng phải là người phụ nữ duy nhất anh ta ôm nhưng ít nhất cô chẳng bị coi là kẻ tiểu tam hay người thứ ba đáng khinh bỉ nào đó.
Haizz! Nói tóm lại, cô chẳng biết mình phải làm thế nào. Thôi thì cứ mặc kệ đi, lúc quẹt thẻ của anh ta, tiêu tiền của anh ta thì ai sướng hộ cho. Cô vẫn còn đang trẻ thế này. Chơi một chút cũng không sao.
Cứ thế, cô như một con nhền nhện tự nhả tơ, tự giăng bẫy rồi tự sa bẫy.
Một ngày mùa thu, nắng trải vàng một góc trời. Có rất thích hoa hồng vì bản thân tên cô cũng có nghĩa là hoa hồng. Những hôm nay nhìn những bông hồng xanh, hồng đỏ rực rỡ, cô vô cùng thấy chướng mắt.
À! Chướng mắt là phải thôi vì cô đang hùng hục chạy đôn chạy đáo dưới cái lớp vỏ thư ký để chuẩn bị cho lễ kết hôn của Giám đốc.
Thì ra, anh nói chiều cô là thật. Anh đã thỏa mong muốn của cô là lấy vợ cho cô xem.
Lúc ấy, cô nói muốn thực sự là muốn thật, Bởi khi anh thực sự kết hôn, cô sẽ chẳng còn lý do nào để ở bên anh nữa. Cô sẽ thoát khỏi anh, thoát khỏi cuộc sống này mà không chút hối tiếc.
Lúc này đây, cô nên cảm thấy vui mừng. Thế nhưng lòng cô lại trào dâng một nỗi chua xót, một sự mất mát không nói nên lời.
Có cái gì đó cay cay nơi khóe mắt, có cái gì đó nghẹn ứ nơi cuống họng, cô chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo một hồi.
Lẽ nào, cô đã yêu anh?
Không! Không phải là sự thật. Làm sao cô có thể yêu anh - người đàn ông ngang nhiên cưỡng bức cô vào cái ngày hôm ấy, ném một xấp tiền vào mặt cô, ép cô làm nhân tình của anh ta.
Làm sao cô có thể yêu được anh ta, người đàn ông mỗi lần thô bạo triền miên cùng cô, lại ném cô trơ trọi ra khỏi giường với lý do rất hống hách: Không thích ngủ cùng người khác.
Và làm sao, cô có thể phản bội tình yêu đầu đời của cô, phản bội lại được ước muốn được cùng người trong lòng mình đọc truyện cổ tích cho con cái mình nghe khi chúng còn nhỏ...
Làm sao, làm sao có thể như thế được. Cô kiên quyết phủ nhận nhưng càng phủ nhận thì lòng cô càng rối bời. Cô nôn sạch sẽ mọi thứ trong ruột mình đến khi một thứ chất lỏng màu xanh vàng chảy ra thì cũng là lúc cô ngất lịm trong tiếng đàn violon mở đầu cho hôn lễ réo rắt vang lên.
- Em có thai rồi?
Vy vừa mở mắt thì Thanh đang đứng trước mặt cô, nhìn cô với khuôn mặt phức tạp.
- Không phải của anh.
- Em nói cái gì.
Vy chẳng hiểu sao lúc này cô lại phủ nhận điều đó. Cô biết rất rõ đó là cái thai của anh. Nhưng là của anh thì sao chứ, anh bây giờ đã là người có vợ. Cô bây giờ đã người chẳng liên quan với anh.
- Cô nói cái gì, cô nói lại tôi nghe.
Thanh hung hăng bóp cằm cô lại. Xương hàm cô nổi lên đau đớn nhưng cô cương nghị nhìn thẳng vào mắt anh.
- Tôi nói rất rõ ràng là đứa bé trong bụng tôi không phải là của anh.
Bàn tay Thanh siết chặt từ từ buông lỏng. Chuyện tình của người đàn ông thành đạt này không ngờ lại dăm lần bảy lượt thất bại dưới tay của đàn bà.
Dù anh đã khép lòng mình, đóng khe tình cảm của mình lại rồi nhưng vẫn có ngọn lửa giận dữ cháy bùng trong anh. Anh hung hăng đập tan những thứ có ở trước mặt. Bình cháo anh mua cho cô bị ném bật nắp vung vãi. Thứ chất lỏng sền sệt loang lổ trên nền nhà dường như rất biết cách trêu ngươi.
- Cô là con đàn bà bẩn thỉu và ghê tởm nhất tôi từng gặp.
Thanh cười nhạt một tiếng rồi sải bước ra ngoài. Cánh cửa bị đóng sập lại cũng giống như thế giới của anh và cô đã hoàn toàn khép lại.
Một mình Vy ngồi trong căn phòng VIP của bệnh viện. Tất cả mọi thứ vô cùng lộn xộn và bừa bãi. Chỉ duy túi táo đỏ đặt trên mặt bàn vẫn còn nguyện vẹn.
Có một sự thật là Vy rất thích ăn táo. Những trái táo chín mọng luôn được cô cắt gọt cẩn thận, xếp vào đĩa rồi cho vào tủ lạnh. Cái vị xốp, giòn và lành lạnh của nó khiến cô có thể ăn mãi không ngừng nghỉ.
Có những hôm, khay tủ lạnh xếp đầy những trái táo, báo hại Thanh không tìm được thứ đồ khác ngon miệng. Anh làu bàu, quát tháo, dọa đổ hết đi. Lúc ấy, cô đang ở trong nhà tắm nên chẳng thể làm gì được. Tuy nhiên đến tối, cô lại thấy trên bàn một túi táo mới tươi ngon. Hóa ra thứ đồ cô để trong tủ đã hỏng, anh chỉ là dọn chúng đi và đưa thứ mới vào.
Ký ức theo những giọt nước mắt nhỏ từng giọt rơi xuống tay cô. Người đàn ông này, không biết anh cố tình hay do không để ý đến mà để những trái táo lành lặn này lại cho cô.
Prev..
1..
..2..3..
4..
Next Đến trang: