Insane
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Hoa đào nở, chim én về, mùa xuân lại đến. Chúc một năm mới: nghìn sự như ý, vạn sự như mơ, triệu sự bất ngờ, tỷ lần hạnh phúc…
Trang Chủ Truyện Ngắn

Khe cửa sổ mùa đông

Khe cửa sổ mùa đông

» Chuyên mục: Truyện Ngắn
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47888142
Visits Today: 371674
This Week: 1856038
This Month: 13703490

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

số nguyên tố". Sinh nhật cô bạn, tôi không báo trước, đem chùm bóng bay treo trước cửa nhà không người. Giữ một mức độ biết về nhau đủ thông tin, giữa chúng tôi không còn câu hỏi tò mò đặt quá sâu về nỗi cô đơn của người khác. Tối không ngủ được, tôi ngồi đọc vài chương sách, tay thi thoảng chạm vào vành tai trái, rất lâu.

Sang học kì cuối. Hoài An đi về với cậu bạn khác. "Bảo rất tốt, lại thích tớ". Cô bạn rời khỏi tôi, đóng khe cửa sổ tôi đã mở ra lúc vào lớp. Lần đầu tiên, nhưng Hoài An có lẽ cũng chẳng để tâm là tôi có nhận ra điều đó không nữa. Tôi nhìn ra khung cửa bám bụi thấy hai người về cùng nhau. Thảng như mình không còn tồn tại. Mọi suy nghĩ thôi không xô vào nhau, trở nên đứt quãng, để lại sự im lặng vô minh bao trùm. Tự nhủ ngay cả như thế, Hoài An vẫn có thể gặp tôi, điều đó thật tốt. Tối đi học thêm về, tôi mua quả bóng bay gấu pooh, thả trần nhà. Mặt cười trên cao nhìn tôi chơ vơ. Nhớ lại lúc nhìn thấy bàn tay Bảo đặt lên tay An, tôi không tức giận, không buồn bã, chỉ như có tâm trạng lửng lơ như ngồi trên tấm ván thuyền giữa đại dương mênh mông im vắng.

Ngày tốt nghiệp. Chương trình văn nghệ ồn ào. Tôi chẳng ngồi với đám bạn ầm ĩ được lâu, tự rảo bước về phía dãy nhà thực hành quen thuộc. Hoài An đã ngồi đó, chênh vênh bờ vai mảnh trong chiếc áo dài trắng. Cô bạn mỉm cười, nhìn tôi như sự thân quen biết trước thế nào rồi tôi cũng sẽ đến. Tạm quên Bảo đi, tôi ngồi cạnh cô như lâu nay vẫn thế. Có thể đúng là những người bạn thân dễ yêu nhau, nhưng có lẽ là không cùng một thời điểm. Lúc tôi yêu An đến mức không thể tập trung vào việc gì khác nữa, có lẽ An đã thuộc về người khác. Hoặc tôi sẽ yêu người con gái khác, nhưng mối quan hệ với cô vẫn đáng giá hơn bất kì thứ gì tôi có thể đánh đổi. Tôi thà để được đi cạnh Hoài An mãi, còn hơn là nắm tay giữ chặt rồi đến lúc buông tay sẽ chẳng níu giữ được gì.

Không biết Hoài An có biết điều tôi nghĩ không, tôi chỉ ngồi yên, nghe cô nói về kế hoạch chạy trốn sau khi thi Đại học. Rồi như một con mèo nhỏ, Hoài An níu nhẹ vào khuỷu tay tôi, đặt một nụ hôn dài lên tai tôi. Một lần nữa. Hình ảnh ban công một năm trước nháy sáng như flash, vụt tắt trong đầu tôi rỗng không. Cô bạn lùi lại, lúng túng cầm vội chiếc balô nhỏ chạy đi. Tôi đứng dậy, vươn tay chụp lấy cổ tay An, giữ lại. "Tại sao cậu vẫn đi với Bảo?" "Vì cậu sẽ không bao giờ thích tớ cả." Lời nói của An như một mặc định mơ hồ về nỗi sợ ham muốn thứ không bao giờ có được. "Tính tớ thờ ơ. Tớ sẽ làm tổn thương cậu..." Lập luận của tôi trở nên yếu ớt. Tôi không nói được điều cần nói với cô bạn tôi yêu quí nhất. "Cậu là đồ hèn. Cậu thậm chí còn sợ tổn thương bản thân hơn cả việc yêu tớ. Để tớ yên." Hoài An hét lên, chạy lao vào mớ âm thanh hỗn độn bên ngoài.

Đứng sững một lúc, tôi quay lại, nghiêng đầu qua khe cửa. Cô bạn lao đi giữa lác đác đám đông với tiếng máy ảnh, chùi những giọt nước vỡ trên má. Tôi nhìn bàn tay mình, bàn tay cố thản nhiên để không xiết tay Hoài An chặt quá, để không nắm tay Hoài An lâu quá, vừa đập vỡ mối quan hệ gắng giữ bấy lâu.

Tôi kéo cánh cửa sổ lại. Rồi đi về.

3. Chuyện thứ ba

Hoài An đổi số. Tôi đến nhà mấy lần, nhưng không gặp ai.

Năm thứ ba đại học.

Tôi không nhìn thấy Hoài An nữa. Cuộc sống đại học hỗn tạp đủ người từ khắp mọi nơi. Tôi vẫn giữ thái độ bình thản, nhưng chấp nhận nhiều thứ hơn. Thi thoảng có vài cô bạn gái với lịch hẹn tưởng như thân thiết. Nhưng đâu đó giữa cuộc nói chuyện, tôi khựng lại. Hình ảnh Hoài An như miếng thủy tinh chạy qua đau nhói. Việc mua bóng bay cho người đi cùng hay rủ đi ăn kem trời lạnh trở thành điểm cuốn hút không cơn cớ với những cô bạn. Dù tôi không thể tiến xa hơn. Tôi không giữ, cũng chẳng sợ mất ai nữa. Sự lãnh đạm để bảo vệ bản thân khỏi căn nguyên đau đớn của cảm xúc, trở thành điều tổn thương cho những người tôi quen. Nhưng mỗi mùa đông, tôi tự kiếm một góc vắng, hé cửa một chút để gió lạnh tìm đường áp vào mặt. Những lúc như thế, tôi nhớ Hoài An khủng khiếp.

Hoài An gọi cho tôi vào một buổi chiều. Một dãy số lạ, tôi cũng không biết là ai, nghe máy thì không ai trả lời, xung quanh cũng tuyệt nhiên không có một tiếng ồn. Cho đến khi dập máy, tôi mới kiểm nghĩ xem ai có thể gọi cho mình. Gọi lại thì chỉ nghe những tiếng tút vô vọng. Nhưng tôi nghĩ là Hoài An. Tôi chắc là cô ấy đến mức khi số đó gọi lại vào nửa đêm, tôi mở máy ngay tức thì, và gọi tên cô. Bên kia chỉ có tiếng thở dài. Rồi dập máy. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện tho
Prev..1..2..3......
Đến trang:
» Chuyến tầu không hẹn trước
» Anh thích nhất là người mình thương nói thương mình
» Duyên nợ
» Bong bóng tình yêu
» Nhân duyên
1234»
Truyện ngẫu nhiên
» Tình mong manh
» Duyên nợ
» Dạ cổ
» Anh thích nhất là người mình thương nói thương mình
» Không cần cảm ơn
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0001/s
Thanks to Xtgem