Old school Swatch Watches
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Tống cựu nghênh tân – Vạn sự cát tường – Toàn gia hạnh phúc
Trang Chủ Truyện Ngắn

Legging trên sofa

Legging trên sofa

» Chuyên mục: Truyện Ngắn
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47692266
Visits Today: 175798
This Week: 1660162
This Month: 13507614

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

kia, xa cách, vẫn đang từ từ thao tác thói quen bất biến. Giống như một cảm giác tôi từng trải qua, nhưng giờ dội lại, và nếu không làm khác đi thật nhanh, có thể tôi sẽ bị suy nghĩ đó xâm chiếm. Tôi gọi Vi à, lại đây, không cần bỏ quần áo có được không, lại đây với anh. Vi hơi co cổ lại, tỏ ý ngạc nhiên, nhưng rồi rất nhanh, cô ngoan ngoãn lại tiến sát người tôi, đặt bàn tay lướt nhẹ qua sống lưng. Tôi để tay ôm lấy cô, chạm tới từng đường cơ thể quen thuộc. Cô vẫn đang đi legging dưới chiếc váy xếp ngắn, tôi kéo nhẹ xuống, để chân Vi cựa quậy đẩy dần cho phần vải trôi ra, chỉ còn lớp da mát lạnh, tôi cầm legging, quăng nhẹ ra xa. Chiếc legging dúm dó, vắt hờ hững trên sofa.

Chiếc legging vắt trên sofa. Đập vào mắt tôi. Dưới ánh sáng trắng mờ từ cửa sổ không kéo rèm ấy.

Tôi đờ người. Cảm giác cơ mặt của tôi cứng đờ ra, không hoạt động, không giãn ra hay co rút. Không gì cả.
Anh làm sao thế, tôi nghe giọng Vi sát bên tai mà vọng lại như xa cả một hoang mạc. Vi hơi kéo cằm tôi xuống, hôn nhẹ. Tôi chuyển điểm nhìn. Đây là Vi, người con gái đã bước vào cuộc đời tôi được nửa năm, gần gũi và ấm áp. Hạnh phúc có thể gọi tên, có thể nhìn thấy. Nhưng tại sao tôi vẫn không cảm thấy thoải mái, hay hài lòng ngay cả khi mọi thứ đã được đặt vào tay. Tôi nằm xuống, để Vi trong vòng tay mình, hôn lên bờ vai cô. Tôi lại nhìn thấy hình ảnh đấy. Hình ảnh legging đầy ám ảnh đấy. Cuối cùng thì tôi không quên gì cả. Cả nỗi buồn nguyên vẹn tôi cũng không quên, nỗi buồn tôi bỏ ngang vì sự duy lý và phủ nhận cho tình cảm quá nhiều trong thời gian gom hết lại cũng chẳng dài bằng một ngày.

Tôi không biết đã kéo dài bao lâu, nhưng lúc tôi nhận ra Vi đang nhìn tôi chăm chú, cô chớp mắt và giọt nước khoé mắt vỡ tan. Tôi đặt tay ôm lấy khuôn mặt Vi, em sao thế, đừng khóc. Vi nhìn tôi một hồi nữa, nước mắt cứ tan ra chảy xuống dọc thái dương, rồi cô rúc vào ngực tôi, ôm tôi thật chặt. Thì ra mọi thứ cũng chỉ đến thế này mà thôi. Suy nghĩ như lời nói thành tiếng trong đầu, tôi cũng không hiểu chính mình đang ám chỉ điều gì nữa.

Khi nghe tiếng Vi thở đều đều dưới cánh tay, tôi trở mình dậy, mở tủ lạnh uống lon bia, và để chiếc legging vào một chỗ khác. Tôi nằm trên ghế sofa, nghĩ ngợi miên man. Nhưng nếu tôi ngủ quên ở đây, và hôm sau Vi nhìn thấy, cô sẽ cảm thấy tổn thương, nên tôi lại về giường và nằm cạnh cô.

Sáng lơ mơ, tôi nghe tiếng Vi dậy, tiếng đánh răng, rửa mặt, tiếng xương cổ chân thật khẽ thi thoảng vang lên. Nhưng tôi không buồn mở mắt. Vi thay quần áo, rồi lại chui vào trong chăn, kéo cánh tay tôi ôm cô. Tôi chủ động kéo cô lại gần mình. Là ai thế, Vi hỏi tôi. Em nói ai, tôi vẫn nhắm mắt, cố liên tưởng đến đoạn hội thoại nào đó dang dở đêm qua, nhưng chẳng có gì cả. Người mà anh nghĩ tới ý, Vi đặt câu hỏi tự nhiên, hoặc cố ra vẻ tự nhiên. Im lặng.

Đêm qua, lúc đấy, anh nhìn em, nhưng không nghĩ tới em. Có người khác trong đầu anh, đúng không? Vi cảm mọi chuyện rất nhanh, tôi cũng luôn thành thật, nhưng lần này, tôi không muốn giải thích gì cả. Tôi cũng không biết phải giải thích thế nào.

Ánh sáng hòa dần vào đồng tử mắt, từng đường nét trở nên rõ rệt. Tôi không nhớ là tôi, hay Vi đã kéo rèm nữa. Anh sẽ không sao, đúng không, Vi lại ngẩng lên, chờ mong một câu trả lời. Chúng ta sẽ không sao, đúng không, giọng cô yếu dần, đôi mắt khẩn khoản như đứa trẻ van xin đừng cướp đi món đồ chơi yêu thích. Tôi nhìn thấy tôi trong đôi mắt ấy, câm lặng như lạc đi vào một không gian khác. Tôi nhìn thấy Vi bỏ tay tôi bất động sang một bên, lặng lẽ thay lại quần áo. Động tác nhanh và gọn, như là không thiết gì nữa. Hoặc tôi mới là người không thiết gì nữa. Không có gì được xây bằng đá cả, mọi thứ chúng ta xây đều bằng cát. Nhưng chúng ta phải xây như thể cát này là đá. Nhưng rồi ào một cái, thế là tình yêu chấm dứt, hôn nhân tan vỡ. Giọng nói em lại thoảng qua tai, không phải Vi. Tôi nhìn Vi rời đi, không một chút níu kéo. Khi nào anh cảm thấy không sao nữa, hãy gọi cho em. Cô nhìn tôi, rồi quay lưng.

Có phải em yêu anh, vì anh là nhân vật vừa khít viễn cảnh tương lai của em không, cuống họng tôi đặt câu hỏi ngoài dự đoán.

Vi im lặng, đôi vai cô không mảy may chuyển động. Mãi cô mới chầm chậm quay đầu lại, ít ra thì cũng là em yêu anh. Vi nuốt giọng, rồi bước ra ngoài, đóng cửa lại, và đi mất.

Tôi nghe tiếng giày xa trên hành lang. Không hiểu sao cứ mỗi khi ai đó bước ra hành lang, hay cầu thang thoát hiểm ngay cạnh, mọi thứ âm thanh trong tai tôi lại vang vọng rõ hơn bình thường. Ừ, ai đó là từ khi em đi.

Đúng như tôi dự đoán, gã xuất
Prev..1....3.4..5....6..Next
Đến trang:
» Chuyến tầu không hẹn trước
» Anh thích nhất là người mình thương nói thương mình
» Duyên nợ
» Bong bóng tình yêu
» Nhân duyên
1234»
Truyện ngẫu nhiên
» Cho anh năm phút
» Vương quốc trên gác xép
» Và ta vẫn phải cám ơn cuộc sống
» Yêu một người đến phát điên
» Mỉm cười và quay đi
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0001/s
Thanks to Xtgem