/>
- Không hiểu sao tôi luôn tin vào kiếp trước!
- Ừ, hay đấy! Chắc vì anh thế nên truyện của anh giàu tính kỳ ảo. Nhưng cũng có những truyện không cần quá thực tế! – Cô gật đầu, tỏ ra nghiêm túc hơn.
Phan thở phào. Có vẻ cơn nghịch ngợm của cô nàng đã qua rồi. Cô đang nhíu mày ngồi nhìn hồ súng ở lầu dưới, có vẻ suy nghĩ gì đó.
- Tôi giống cô tưởng tượng chứ?
- Khác, nhưng cũng không ngạc nhiên lắm!
- Cô nghĩ tôi thế nào?
- Mơ mơ màng màng.
- Còn thực tế?
- Mơ mơ màng màng cộng.
Hai người phá lên cười.
- Sao cô không hỏi tôi có tưởng tượng về cô không?
Cô cười, như con nít:
- Đừng có lãng mạn thế! Chỉ những nhân vật của trong truyện của anh mới hay ngồi phí thời gian tưởng tượng về nhau thôi!
Phan có đôi chút tổn thương, nhưng vẫn không để ý lắm:
- Tôi có cảm giác tôi từng quen cô, từng chịu đựng cô! Nếu không tôi sẽ phát điên lên với trò thả diều của cô mất!
Cô nhìn Phan cười, tỏ vẻ cảnh giác:
- Này, đừng có mà điều gì cũng đổ tội cho kiếp trước...
***
Hai người đổi quán cà phê khác.
- Cô đi thế này không sao chứ?
- Không, công việc làm báo khá tự do, chỉ cần tôi nộp bài đúng hạn. – Cô thật thà.
- Không, ý tôi là đi uống cà phê với tôi hết một buổi chiều như vậy, nhìn mặt tôi mãi có chán không?
- Anh tính định cư ở đây luôn hay sao? Với lại tôi cận rất nặng, khi nhìn cái gì chán thì tôi có quyền bỏ kính!
- Thảo nào lúc nãy tôi thấy cô bỏ kính ra lau!
***
- Cô có người yêu chưa?
Cô khuấy cà phê:
- Chưa! Hoặc có những chưa thấy được vì không thấy ai ngỏ lời với tôi cả!
- Vì cô ghê gớm quá!
Cô không bận tâm lắm đến những câu nhận xét trêu tức của Phan.
- Yêu khó lắm! Thế mà nhân vật của anh chỉ nhìn nhau vài cái đã yêu! Hoang đường!
- Một buổi chiều ngồi cà phê với nhau và yêu thì bớt hoang đường hơn nhỉ?
- Này, anh đang định thả diều sao? Thông báo là hôm nay không có gió!
Lại rũ ra cười. Bàn bên cạnh, có hai đứa choai choai chỉ khoảng mười lăm mười sáu đang ôm chặt lấy nhau và bắt đầu hôn hít. Phan trố mắt nhìn, ngạc nhiên vì chúng quá ư là tự nhiên. Anh thấy má mình nóng bừng bừng. Cô liếc mắt, thờ ơ, chả tỏ vẻ gì ngượng ngập. Bỗng cảm thấy ở một nơi mà mà người ta tự nhiên quá thì tình yêu cũng chỉ bình thường như bao thứ khác mà thôi...
***
Cô nhìn đồng hồ:
- Trễ rồi!
- Tôi muốn hành hạ cô thêm chút nữa, cô đi ăn tối với tôi chứ?
Cô tần ngần một chút rồi gật đầu:
- Được thôi! Năm sau anh vào lại, chắc không có dịp.
- Cô lấy chồng à?
- Không! Vợ anh.
Họ lại cười.
Cô cần ghé lại tòa soạn, Phan cũng về thay quần áo.
- Tôi làm việc trên ấy! Khi nào anh đến thì nhá máy!
***
Bảy giờ. Phan quay lại. Giữa thời gian ấy anh chỉ toàn nghĩ về hai cữ cà phê chiều nay và mỉm cười. Phan thấy cô là lạ, hay hay một cách không thể lí giải.
Phan dựa vào bức tường, gửi tin nhắn "Thưa quý cô nương, kẻ hèn này mời quý nương đi ăn cơm, được chứ?" . "Hay lắm, ta đang đói! Mà có không đói thì cũng sẽ cố gắng làm vui lòng nhà ngươi, kẻo có ai đó tức chết thì ta không có "truyện con nít" mà biên tập." Phan đọc tin trả lời, cười ha ha một mình.
- Anh cười to quá! Ở thành phố này không có ai cười một mình mà to thế! Sẽ cho là có vấn đề! – Cô rồ xe đến bên cạnh từ bao giờ.
Phan cười to hơn nữa, chảy cả nước mắt. Hai người đi ăn cơm ở một quán ở chợ Bến Thành. Không ai cà khịa ai một lần trong lúc ăn. Món cơm chiên Dương Châu khô, ăn mà cười hoặc tức giận thì dễ sặc, cô bảo. Chỉ trao đổi một vài câu chuyện về công việc và nói nhiều về thời đi học. Trông cô lúc này hiền và nghiêm. Hai trạng thái, Phan ghi nhận.
***
- Anh có bức ảnh nào ở Sài Gòn chưa?
- Chưa, tôi quên không mang theo máy! Thật tiếc! – Phan gãi đầu.
Cô lòng vòng chở Phan chạy ra Ủy Ban Nhân Dân thành phố. Dựng xe, nhờ cặp tình nhân ngồi gần đó để mắt đến, cô vừa móc máy ảnh ra lí giải:
- Tôi sẽ chụp ảnh cho anh. Nhưng có thể khi quay ra chiếc xe sẽ không còn!
Phan bật cười với những ý tưởng ngộ nghĩnh đó. Cô nàng bắt Phan như một con rối, hết đứng lại ngồi, hết ngồi lại đứng, nhưng chụp xong zoom vào xem thì tấm nào Phan cũng cười
Prev..
1..
2..3......
Đến trang: