/>
Tôi gật đầu. Có lẽ do tác dụng phụ của thuốc nên tôi cảm thấy buồn ngủ, rất nhanh đã thiếp đi. Trong lúc mơ màng tôi vẫn cảm nhận được có cái gì đó lành lạnh nơi đầu gối.
Nam qua phòng tôi, vừa thấy tôi đang cà nhắc, anh vội chạy đến ấn tôi xuống giường, bảo ngồi yên đấy, muốn làm cái gì thì nói để anh giúp.
Ngẫm lại, mấy ngày nay anh giúp tôi quá nhiều rồi, nào chạy đến trường xin phép, rồi chạy đến mấy lớp gia sư dạy thay tôi trong thời gian này. Nhiều lúc tôi tự hỏi, người đâu mà tốt quá vậy, tốt bẩm sinh hay tốt có ý đồ?
Mà sao dạo này tôi suy nghĩ nhiều về anh ta thế nhỉ? Não hỏng rồi chăng?
"Này, còn muốn làm gì nữa không để anh giúp luôn? Nghĩ gì mà ngây ra vậy?" Giọng Nam cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn độn trong tôi.
"À, đang suy nghĩ tại sao tiền thuốc, tiền viện phí anh không chịu lấy? Em không muốn mắc nợ ai đâu."
"Sau này còn nhiều thời gian để trả." Nam cười bí hiểm còn tôi đần ra vì không hiểu.
"Giờ không lấy thì thôi nhé, không có sau này." Tôi nhún vai.
"Chắc chắn có sau này." Nam quả quyết.
"Hay ho nhỉ, em quỵt đấy, biết nhà em đòi chắc."
"Biết chứ."
"Hết hồn, biết luôn mới ghê!"
"Vậy mới ghê."
"Thần kinh."
"Đang rất bình thường."
"Thôi không nói nữa."
"Nói có lại đâu."
"..."
Đúng là đồ dẻo mồm, tôi mắng thầm trong bụng.
"Thôi, anh đi học đây. Cơm trưa để trên bàn, đói thì ăn. Chiều về tạt sang dạy học giúp em luôn. Mì gói để trên kệ ấy, có đói thì nấu ăn đỡ, tối anh mua cơm về ăn thêm."
"Biết rồi, nói nhiều như mấy bà má chồng." Tôi càm ràm.
"Không phải má chồng, là chồng đấy."
Nam cười to rồi quay lưng đi mất.
Tính Nam vui vẻ hòa đồng, cũng hay nói đùa, tôi biết, nhưng sao nghe câu này tim tôi lại đập nhanh một nhịp. Người ta mới tốt với mày một chút mà đã khiến mày cảm động rồi sao? Không phải chứ?
Thôi mệt, không suy nghĩ nữa, ngủ đây. Tôi trùm chăn kín đầu, đánh một giấc.
***
Sau vụ anh hùng cứu mỹ nhân, à nhầm, mỹ nhân cứu anh hùng lần đó, tôi và Nam thân hơn trước, tôi cũng nói chuyện với anh nhiều hơn. Rồi cũng sau vụ đó, anh mặc nhiên cho mình cái quyền làm khách quen chạy qua chạy lại phòng tôi.
Mọi người chung dãy phòng trọ cứ chọc ghẹo bọn tôi là tình nhân vì cứ thấy bọn tôi như hình với bóng. Lúc đầu nghe có hơi quê quê, nhưng nghe nhiều lại nhàm, tôi mặc kệ, mà chúng tôi cũng có phải là tình nhân đâu.
Tôi đoán nhà Nam khá giả vì thấy anh rất thường xuyên về quê. Lần nào trở lại Sài Gòn, anh cũng đều tay xách nách mang một đống quà vặt từ Đà Lạt sang tặng tôi.
Một đứa quen sống tự lập như tôi, mới đầu trước những hành động quan tâm chăm sóc của Nam có chút không quen, thậm chí là khó chịu. Nhưng bằng cách này hay cách khác, anh đã rất khéo léo chen vào cuộc sống của tôi.
Chưa đến mức lệ thuộc vào sự quan tâm của Nam, nhưng tôi nghĩ mình đã quen thuộc với nó mất rồi. Bằng chứng là, dạo này mỗi lần Nam về quê, tôi đều cảm thấy có một chút buồn, một chút nhớ.
Mới đó mà đã sắp kết thúc một năm đại học, ngẫm lại, tôi thấy dường như mình thay đổi quá nhiều.
"Lúc này hay để tâm hồn treo ngược cành cây nhỉ?" Nam cốc đầu tôi.
"Treo gì mà treo, tại đang buồn ngủ."
"Thi xong hết rồi phải không? Khi nào thì em về quê?"
"Cuối tuần này, còn anh?"
"Mai về."
"Anh định làm việc ở đâu? Đà Lạt hay Sài Gòn?" Không hiểu sao tôi lại hỏi Nam câu này, là vì sợ phải xa anh sao?
"Còn tùy thuộc vào chuyến đi lần này." Nam ra vẻ bí hiểm.
"Đi đâu?"
"Về quê vợ."
"Vợ thì có liên quan gì?"
"Cô ấy chịu làm vợ thì anh tiếp tục ở lại Sài Gòn, không chịu thì về Đà Lạt ôm mối tương tư thôi."
"Ra vậy."
...
Đêm đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ được, hóa ra Nam đã có người yêu, còn sắp chuẩn bị ra mắt nhà người ta. Tôi nghe có chút gì đó hụt hẫng và mất mát không thể gọi tên. Đêm vẫn còn rất dài...
***
Cuối tuần, tôi bắt chuyến xe về quê, chẳng biết lòng buồn hay vui.
Về tới đầu xóm, trời cũng đã gần trưa. Tôi cuốc bộ về nhà, tham lam hít thở bầu không khí trong lành quen thuộc của quê hương, cảm thấy lòng dễ chịu hơn một chút.
"Chị hai về rồi!" Nhỏ em út của tôi chạy ra reo mừng.
Tôi bẹo má nhỏ, nói: "Chà, mới có một năm mà Út của chị lớn nhanh quá t
Prev..
1.
2.
3..4......
Đến trang: