XtGem Forum catalog
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Năm hết tết đến - Rước lộc vào nhà - Quà cáp bao la - Mọi nhà no đủ - Vàng bạc đầy tủ - Gia chủ phát tài - Già trẻ gái trai - Xum vầy hạnh phúc - Cầu tài chúc phúc - Mãi mãi an khang
Trang Chủ Blog Truyện

Mưa, em và nhớ

Mưa, em và nhớ

» Chuyên mục: Blog Truyện
» Lượt xem:
mệt. Nhưng không thể về ngay lúc này được, trời thì đang mưa, Nhóc thì đang mệt, nếu về sẽ làm Nhóc bị bệnh.

Rồi vô tình hay may thay, cô chủ nhà mở cửa ra thấy hai đứa đang trú mưa dưới hiên nhà mình. Cô hỏi:

- Hai đứa không có áo mưa hả? Để cô lấy áo mưa cho hai đứa mượn để về, chứ đợi hết mưa lâu lắm.

- Dạ thôi cô ơi. Tụi con đợi bớt mưa tí rồi về được thôi ạ. Phiền cô quá, tụi con cảm ơn cô. – Cả hai đồng thanh đáp lại sau mồt lúc ngỡ ngàng trước sự nhiệt tình của cô chủ nhà lạ mặt kia.

- Thôi, có sao đâu. Với lại trông cô bé này có vẻ mệt, dầm mưa về bệnh sao? – Thế là cô chạy vào trong và trở ra với cái áo mưa trên tay không để hai người kịp nói gì cả.

- Dạ, tụi con cảm ơn cô nhiều lắm ạ. – Cả hai cúi chào cô rồi lên xe ra về.

Hắn không biết đã bao lần cố tình chạy chậm trên đoạn đường này để tìm nhà cô chủ nhà lạ mặt nhiệt tình kia trả lại cho cô áo mưa với lời cảm ơn nhưng vẫn không thể nào nhớ được. Và hắn cũng tìm mồt ít kỷ ức về... Nhóc.

Nhóc là cô gái nhỏ dễ thương nhiệt tình chưa có người yêu và đang là "tầm ngắm" của biết bao chàng trai trong nhóm.

2. Mưa của mồt ngày hai năm trước.

Nghe nói đâu Nhóc đã có người yêu. Và cũng được biết rằng Nhóc và người yêu đã chia tay. Giờ Nhóc là tâm điểm của các chàng trai.

Ngày hôm nay khá là mệt mỏi sau mồt chặng đường du lịch "bụi" của cả nhóm. Mặt đứa nào đứa nấy phờ phạc hẳn ra. Thế nhưng khi vừa về tới thành phố không ai chịu về mà lại tụ họp đi chơi thêm mấy "tăng" nữa. Thế là hắn và Nhóc cũng đi. Khi cuồc vui đã đến lúc chấm dứt, ai về nhà nấy thì cũng là lúc hắn phải về bỗng nhiên Nhóc gọi lại:

- Chở em ra ga nha! Giờ em ra tàu về quê. He he, ham hố tí nữa quên về quê rồi. – Nhóc nhìn hắn cười.

- Ủa, em về quê hả? Sao không ở lại mai về? – Hắn ngơ ngác

- Em đặt vé rồi. – Nói rồi Nhóc tót lên phòng thu dọn đồ đạc.

***

Trời lại mưa. Mưa bắt đầu thấm dần qua lớp áo mỏng manh hắn đang mặc.

- Khỏi mặc áo mưa hen, mưa không lớn lắm? Em nép sát vào người anh coi chừng ướt đó. – Hắn lấy tay vuốt những hạt mưa lấm tấm trên mặt.

- Ừm, anh chạy nhanh nhanh tí nha, sắp trễ tàu rồi.

- Rồi, yên tâm, bám chắc nha. – Hắn khẽ cười như để thông báo chuẩn bị rồ ga phóng đi thật nhanh.

Hắn và Nhóc, hai con người mỏng manh trên chiếc xe dưới màn mưa, trong dòng người hối hả của mồt buổi tối lạnh tê tái bởi gió và mưa. Hắn dừng lại trước ga, Nhóc nhanh tay kéo vali vào trong, vừa đi vừa vẫy tay chào hắn. Hắn đứng đó, nhìn Nhóc, Nhóc xa dần và xa dần. Hắn bắt đầu ngốc rồi.

Nhóc là cô gái nhỏ dễ thương vẫn chưa có người yêu nhưng Nhóc đã có người quan tâm tới. Còn hắn, hắn vẫn vậy, lang thang trong cơn mưa tối tìm đường về nhà, mồt mình...

3. Mưa của mồt ngày năm ngoái.

Gió bắt đầu thốc qua từng hàng cây xào xạc nghe đến rợn người. Và mưa lại ào tới, thật lớn. Hắn đang lang thang trên các trang mạng, trang tuyện rồi lại chơi game. Mưa làm hắn buồn. Cũng không biết vì sao lại như thế, chỉ biết mỗi lúc khi mưa thì hắn nhớ đến mồt ai đó để rồi hắn buồn. Đang tập trung vào các nhân vật game để quên đi cơn mưa, điện thoại reo lên.

- Alo!

- Đang làm gì á? – Giọng Nhóc vang lên tiếng cười tươi khi hắn bắt máy.

- À, anh đang chơi game thôi. Chưa lên tàu về quê hả Nhóc?

- Vậy là anh đang rảnh đúng không? – Nhóc hỏi vặn lại,

- Ừm.

- Chở em ra ga với!

- Ủa, chứ không phải em đi sớm rồi sao?

- Đổi lại giờ rồi, mười mồt giờ tối nay tàu chạy.

- Ừm, vậy đợi anh tí anh qua chở.

- Ừm, he he. – Giọng Nhóc lại tươi cười hớn hở.

Hắn ngước lên xem thì đã chín giờ rưỡi rồi, mười giờ qua đón Nhóc chở ra ga lên tàu mười mồt giờ là OK. Thôi chơi game tiếp. Nhưng hắn không tài nào tập trung được nữa. Cuồc điện thoại ban nãy đã ngắt đi sự quên mưa của hắn. Và bây giờ hắn lại có thêm mồt điều để cố quên nữa – là Nhóc.

Với lấy áo mưa để trong tủ, hắn phóng ra ngoài bỏ ngoài tai câu hỏi ngạc nhiên của thằng em khi thấy hắn ra ngoài trong cơn mưa tối nay. Hắn đang đứng dưới phòng của Nhóc. Cơn mưa vẫn chưa ngớt, lần này phải mặc áo mưa rồi, mà hắn lại ghét mặc áo mưa. Chạy trong mưa có cảm giác khoan khoái hơn. Nhóc xuống với mồt mớ đồ bồng bông, nhanh tay đỡ lấy, hắn đặt mọi thứ lên xe sau đó quay xe và phóng đi thật nhanh kẻo trễ tàu bởi Nhóc xuống trễ
Prev..1....2..3..4..Next
Đến trang:
» Còn tình yêu ấy, lỗi lầm sẽ qua
» Anh hạnh phúc bên người ta chứ?
» Bố mẹ đã cho tôi những gì?
» Tuyết ấm
» Và ta vẫn phải cám ơn cuộc sống
123»
Truyện ngẫu nhiên
» Một vài giây, một chiếc lá, điều ước… và tôi
»
» Tuyết ấm
» Không cần cảm ơn
» Chẳng phải em nhớ anh đâu
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0042/s
Thanks to Xtgem