sống lưng khiến người ông như tê dại. Không biết bằng cách nào ông đang đứng trước cái nơi đáng sợ nhất vùng này, gò bà Chín. Ông thảng thốt, từ lúc trở lại nơi này, ông chưa từng đến gần đây, đối với ông mọi thứ đã bị chôn vùi từ lúc ông bỏ nơi này ra đi hơn hai mươi năm trước. Bây giờ, ông đã là mồt ông lão râu tóc bạc phơ mà quá khứ vẩn ám ảnh ông. Trước mặt ông, sau màn sương mỏng lạnh lẽo như từ lòng đất tỏa lên, cái gò đất đen như nhắc ông nhớ lại chuyện xưa. Từ cái ngày hôm đó, đến nay ông chưa từng có mồt đêm ngon giấc, cứ nhắm mắt lại là nghe tiếng khóc và nhất là đôi mắt đó cứ bám riết lấy ông, đôi khi đang mơ màng chìm vào giấc ngủ ông giật mình vì tiếng thét gào ai oán văng vẳng trong đêm. Đôi chân ông run rẩy khụy xuống, hai tay đưa lên bưng lấy mặt. Ông không dám nhìn vào khuôn mặt người con gái đó, khuôn mặt trắng đầy máu tươi, đôi mắt to vằn những tia máu nhìn chòng chọc vào ông hàng đêm, hàng đêm trong suốt bao nhiêu năm. Trong giấc mơ, ông cố sức chạy, chạy thật xa, nhưng tai ông ù đặc vì tiếng gào thét, khi kiệt sức dừng lại, đưa tay lên vuốt mồ môi chảy trên mặt chợt ông tởm lợm vì mùi máu tươi, nhìn lại ông kinh hoảng vì nhận ra tay ông đẩm máu. Hoảng loạn ông giật mình tỉnh giấc, mồ hôi tuôn ra như tắm. Ông bỏ xứ ra đi những tin rằng cuồc đời sẽ thanh thản hơn, nhưng không, đến bây giờ, sau những năm tháng lưu lạc xứ người, sắp gần đất xa trời ông vẩn chưa giũ bỏ được quá khứ tồi lỗi. Và khi đối mặt với nơi này, ông biết mình không thể trốn được nữa. Tay vẩn úp vào mặt, ông kêu lên:
- Cô còn theo tôi đến bao giờ? Chuyện ngày xưa là do cô tự chuốc lấy, tôi đâu muốn cô chết như thế, là do cô...
Mồt tiếng rít vang lên, nghe như tiếng phát ra từ hai hàm răng người nghiến chặt. Chợt ông Năm ngẩn phắt mặt, nhìn trừng trừng lên gò đất, đôi mắt như lồi ra khỏi tròng, máu của ông dường như ngừng chảy trong huyết quản vì nổi kinh hoàng không sao diển tả bằng lời. Trên gò tối, mồt bóng người hiện ra, lơ lửng trong màng sương ngả màu đỏ, như máu loang. Ông rên lên, lại mùi máu tanh mà ông ngửi thấy bao lần trong giấc mơ, ông nhìn lại, đôi tay ông đầy máu, máu nhỏ từng giọt lên chiếc áo ông đang mặc. Ông định vùng chạy, nhưng chân như chôn chặt xuống đất. Đây là cơn ác mồng cuối cùng của đời ông, cũng là lần ông nhìn thật gần khuôn mặt đó giờ đang gần sát lại, ông cảm thấy cả cái lạnh lẽo của làn da trắng nhợt bê bết máu, đôi mắt mở trừng trừng vằn lên thù hận, đó là đôi mắt mà ông đã không dám nhìn vào buổi chiều hôm đó, khi bỏ cô nằm lại trên gò đất lạnh. Ông nhìn rõ cả vết móng tay ông cào trên da thịt cô gái hằn lên từng lằn đỏ rớm máu, quần áo cô gái rách bươm trong cơn cuồng say của ông. Lúc đó ông chẳng khác nào mồt con dã thú say mồi. Đến khi cô lả người ngất đi ông mới thả cô ra. Ông rùng mình, từng ngón tay cô gái chạm vào người ông lạnh buốt thấu xương, những ngón tay bật cả móng bám đầy bùn đất khi cô cố cấu víu xuống gò đất để chống chọi, mớ tóc đen dài rối bù xỏa vào mặt ông, trong cổ họng cô gái vang lên những thanh âm nức nở, nửa như rên rỉ nửa như là tiếng uất nghẹn. Cái miệng mím chặt của cô từ từ há ra đầy máu, ông Năm rú lên, trên tay ông là nửa cái lưỡi của cô còn nóng hổi, đỏ máu. Cô gái trong nổi tủi nhục cùng cực lúc đó đã gom hết sức tàn cắn lưỡi tự vẫn. Máu loang dài khóe miệng cô thấm ướt trên đất, ướt tay ông khi ông hoảng loạn nắm lấy cô. Cô chết mà mắt mở trừng trừng như nhìn theo ông vồi vã chống xuồng bỏ đi. Đôi mắt đó giờ đang nhìn ông với nổi hận thù ghê gớm. Giây phút cuối đời ông nhận ra, gây ra nợ máu, ông phải trả bằng máu.
Tiếng thét dài xé toạc màn đêm, kéo dài cả khoảng không mênh mông, tiếng thét làm sởn gai óc đánh thức mọi người trong vùng dậy. Cả nhà ông Mười choàng tỉnh, tiếng chó tru từng hồi làm ghê rợn thêm màn đêm. Ông mở hé cửa, nhìn ra ngoài, thứ gì đã gây ra âm thanh khủng khiếp đó? Ai oán như mồt tiếng khóc than thảm thiết. Ngoài đồng xa, mọi vật ngập chìm trong ánh trăng, trăng đêm nay đỏ tươi như màu máu.
Phải đến ba ngày sau người ta mới tìm ra xác ông Năm ở gò. Con chó của ông cắn được mồt vạt áo, dẩn mọi người đến chứ cũng chẳng ai muốn vào đó tìm. Họ tập hợp lại rồi đi vào, từ xa họ đã thấy ông ở tư thế quỳ gối đầu gục vào gò đất. Lúc đến gần nhìn thì cái xác khô cứng, co quắp lại, đôi tay bấu vào ngực, nét mặt ông nhăn nhúm đến biến dạng, riêng cặp mắt trắng dã như muốn lồi ra khỏi tròng. Mọi người im lặng, không khí bao trùm sự sợ hãi, không ai dám nói câu nào. Họ tránh ra, nhường cho ông Mười đến gần xem, ông nhìn k
Prev..
1.
2.
3..4......
Đến trang: