lại được cuốn truyện tranh ấy nữa thì nhóc bạn đột nhiên mang truyện sang trả. Phải đến tận cuối năm tôi mới vỡ lẽ, không phải chúng tôi phá án quá xuất sắc mà do một cô bạn trong lớp đã chạy sang mách cô. Cô bạn ấy tôi vốn rất ghét vì tính thích khoe khoang, nhưng hình ảnh duy nhất đọng lại trong tâm trí tôi khi nhớ về bạn ấy là trước ngày tôi đi thi Học sinh giỏi Thành phố, bạn ấy đã quay lại cười và vẫy vẫy tay: "Mai cậu thi tốt nhé!" Cho dù tôi biết bạn ấy thừa thông minh để nhận ra sự xa lánh, ghét bỏ của tôi.
Lên cấp hai, tôi và Thanh học chung trường nhưng khác lớp, xa nhau một dãy hành lang mà tưởng như dài lắm. Tình bạn vốn rất đẹp đẽ cũng xa cách dần và hoàn toàn tan vỡ vào năm lớp Tám.
Những năm tháng Tiểu học của tôi còn gắn liền với màu áo xanh dương của bố. Bố luôn đến đón tôi đúng giờ, những buổi chiều khi trống trường vừa điểm, tôi chạy ra đến nơi thì đã thấy dáng bố cao cao đứng chờ dưới tán cây bàng với chiếc áo màu xanh dương. Có lẽ cũng vì thế mà tôi luôn tin tưởng bố, rằng bố sẽ luôn đến đón tôi những khi khó khăn, mệt nhoài nhất.
- Đến giờ phải đi rồi, cô bé.
Đoàn tàu tự lúc nào đã xếp hàng ngay ngắn ngay trước mặt tôi. Tạm biệt mái trường đầu tiên trong cuộc đời tôi, tạm biệt những người bạn nhỏ, tạm biệt tuổi thơ đẹp đẽ. Đoàn tàu lao vun vút, tôi còn nhoài người qua ô cửa sổ, thấy rất nhiều gương mặt và kỷ niệm đã đi qua. Có bác bảo vệ hiền lành thuộc hết tên học sinh trong trường, có thầy Tổng phụ trách viết chữ rất đẹp những cũng cực kì nghiêm khắc, có cô giáo dạy Văn năm lớp Bốn, cô giáo tôi luôn yêu mến vì đã gieo vào đời tôi hạt mầm của Văn học, của những trang sách thơm mùi giấy. Tôi còn thấy mình ngơ ngác giữa lũ học sinh lít nhít năm nào đứng trước cây bàng được nhà trường phân công trông coi, cây bàng to nhất, thân xù xì mấy vòng tay ôm cũng không hết. Cuối cùng mọi cảnh vật đều nhòe dần và mất hút trong luồng ánh sáng mạnh mẽ. Đã sắp sửa đến ga tàu thứ hai.
Ngôi trường Trung học dần hiện ra rõ nét, cảm giác nguyên vẹn như lần đầu tôi bước qua cánh cổng trường màu xanh lam. Sân trường rộng rãi có hàng cây cao vút, tàu lá không ngừng nghiêng ngả trong gió. Những cây phượng, xoài thân còi cọc đứng đung đưa. Tôi thấy mình đi lướt qua dãy nhà còn mới tinh thơm mùi vôi, bàn ghế, bảng đen, những chồng ghế đỏ xếp gọn ghẽ ở cuối lớp. Ngoài sân trường, có đám học sinh đứng quây thành vòng chơi trò bịt mắt đoán người. Hệt như những ngày tháng lớp Bảy.
Lớp Bảy có mối tình đầu vụng dại, mát lành như cơn mưa mùa hạ. Có cậu bạn cao lênh khênh tôi thầm thích từ lâu lắm. Có thầy giáo dạy Toán mà chúng tôi yêu mến, thầy có gương mặt hao hao Mr. Bean và thích kể chuyện. Có những giờ thầy phát bài kiểm tra của đứa này cho đứa kia chấm, hí hoáy mượn bút xóa xóa trắng những dòng sai, gạch choe choét trong tờ giấy để sửa cho bạn. Hồi ấy nghĩ thế là lớp mình đoàn kết lắm! Giờ thì chẳng còn, chẳng còn thầy cô giáo nào dễ dãi phát bài cho học sinh tự chấm, cũng chẳng còn lớp học năm nào giấu thầy chữa vội vàng cho nhau.
Lên lớp Tám chúng tôi học cũng một cô giáo Toán "đáng yêu". Nhớ rất nhớ cái lần bọn học sinh nhao nhao hỏi cô ơi, nhà cô ở đâu? Thấy cô tỉnh bơ trả lời: "Nhà cô cách trường cả trăm cây." Rồi cô nhìn mặt lũ học sinh nghệt ra mới từ tốn bảo: "Nhà cô phải đi qua Bờ Hồ (hồ Vị Xuyên) thì chẳng trăm cây?" Đến lúc ấy đứa nào đứa nấy đều phá ra cười, cô Toán mà "chơi chữ" giỏi quá. Cô còn thích chí gáy học sinh. Làm bài sai, chí gáy. Mùa đông không đi tất, chí gáy. Mặc áo không đủ ấm, cũng chí gáy. Cô thì thương học sinh cô lắm, sáng mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, cô đi một vòng lớp kiểm tra xem đứa nào mặc áo mỏng nhất.
***
Những năm Trung học tôi đã từng có thêm rất nhiều bạn bè. Có người chuyển đi nơi khác, có người mất liên lạc, có người thi thoảng mới gặp gỡ. Nhưng chưa bao giờ tôi quên Minh Anh, chưa bao giờ và sẽ chẳng bao giờ tôi quên bạn ấy. Bạn ấy là người bạn thân thứ hai trong suốt quãng đời tôi đi học. Những buổi sáng mát lành chạy sang nhà nhau, cùng ăn mì tôm, cùng nói chuyện. Những lần hai đứa đèo nhau đi học, đèo nhau đi Bờ Hồ. Tôi luôn luôn nghĩ đến bạn ấy mỗi khi buồn. Kể cả những điều chưa từng kể cho ai, tôi cũng đã kể cho bạn ấy. Chúng tôi chưa một lần giận nhau, chưa một lần trong hai năm thân thiết. Nhưng những rạn nứt đầu tiên vẫn xuất hiện, không vì một lý do nào, chỉ khi tôi chợt thảng thốt nhận ra những câu chuyện rời rạc giữa tôi và Minh Anh, vài dòng tin nhắn ngắn ngủn trên facebook, hình như đã lâu lắm tôi và bạn ấy
Prev..
1..
2..3....
4..
Next Đến trang: