lên được, tiếp tục lao vào người Nam, chơi trò hai hiếp một.
"Bốp!" Một cú đấm rơi thẳng vào mặt Nam, khiến anh mất thăng bằng lui về sau mấy bước.
Tôi nghĩ đã đến lúc mình nên vào cuộc rồi, đàn ông với nhau mà chơi trò hai đánh một thì hèn quá.
Tôi xông đến, xoay người một cước đá vào mặt một gã, cước còn lại tống thẳng vào bụng gã kia, khiến hai tên ngã sóng soài trên mặt đất.
Có ai ngược đời giống như tôi không, phải đi cứu ngược lại Nam, tôi than thầm, đúng là đẻ ngược.
Nam há hốc mồm nhìn tôi ra đòn, giây phút đó tôi hả hê, nhưng mà, đau quá, đến phiên tôi khuỵu chân xuống đất.
"Hiền, có sao không em?" Nam rối rít chạy đến đỡ tôi.
Tôi cười, nói: "Đau quá, chắc chưa khởi động, bong gân rồi thì phải."
"Em thử đứng lên xem nào."
Tôi gật đầu. Nam đỡ tôi đứng dậy nhưng thực sự là rất đau, tôi nhăn mặt.
"Không được rồi, anh đưa em đến bệnh viện."
Nam vẫy nhanh một chiếc taxi rồi bế tôi lên xe, tôi thấy hơi xấu hổ, cũng may là trời tối và Nam đang sốt ruột nên không thấy biểu hiện này của tôi.
***
Bác sĩ nói dây chằng đầu gối của tôi bị tổn thương, cần phải nghỉ ngơi, nhất là trong vòng một tháng phải tránh vận động, rồi đưa một toa thuốc đặc trị gồm thuốc giảm đau và chống viêm. Bác sĩ còn nói phải thường xuyên chườm lạnh, cứ cách 20-30 phút thì chườm một lần, có tác dụng giảm đau, gây co mạch làm ngưng chảy máu và hạn chế phù nề.
Hay rồi, thế là thời gian này trở thành đồ "phế vật" thật rồi, tôi thở dài thườn thượt sau khi nghe bác sĩ nói.
Nam cầm toa thuốc chạy ra nhà thuốc của bệnh viện, không lâu sau đó thì quay trở lại với mấy thứ lỉnh kỉnh trên tay. Anh dí thuốc cùng chai nước suối vào tay tôi, nói: "Em uống thuốc trước đi cho đỡ đau."
Tôi gật đầu, cho hết nắm thuốc trên tay một lượt vào miệng rồi nuốt, tiếp đó mới thong thả mở nắp chai nước suối, tu ừng ực.
Nam trố mắt nhìn một loạt động tác của tôi, rồi lắc đầu, nói: "Đúng là ngược đời, đến uống thuốc cũng trái ngược người khác."
"Anh nhà quê thì có, thiếu gì người uống thuốc kiểu này." Tôi mỉa mai.
Nam không nói gì, lại cầm một cái hộp nhựa khác đẩy đến trước mặt tôi.
"Ăn cháo đi cho nóng."
Tôi ôm bụng cười ngặt nghẽo.
"Trời ơi! Em bị bong gân chứ có phải cảm sốt gì đâu mà ăn cháo."
Nam mất hứng, anh nhăn mặt.
"Thế giờ có ăn không?"
"Ăn, ăn chứ!" Tôi giật lại hộp cháo, đâu có ngu gì mà hành hạ bao tử thân yêu của mình.
Có lẽ tiếng húp cháo soàn soạt của tôi tác động mạnh đến dây thần kinh thính giác của Nam, hay thái độ ăn như hổ vồ mồi của tôi xúc phạm thị giác người nhìn nên anh cứ nhìn tôi trân trối?
Nam buồn cười hỏi tôi: "Em đói lắm à?"
"Ừ, chiều giờ đã ăn gì đâu."
"Ăn thêm không?"
"Hết rồi còn đâu?"
"Ăn phần của anh này, lát nữa anh mua cái khác ăn." Nam vừa nói vừa đưa hộp cháo còn lại đến trước mặt tôi.
Tôi cầm lấy, tiếp tục ăn như vũ bão.
"Này, này! Em không thể giả vờ từ chối sao?"
"Giả vờ làm gì?"
"..."
Nam lắc đầu rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh. Rất nhanh sau đó anh quay lại với cái khăn trên tay, còn tôi lúc này thì cũng đã giải quyết xong hộp cháo còn lại.
Anh xắn ống quần tôi lên khỏi đầu gối, để lộ phần da thịt trắng ngần. Tôi hơi mất tự nhiên trước động tác này của Nam, cũng không hẳn là xấu hổ, chỉ là có chút khác lạ khi bàn tay anh tiếp xúc vào da thịt mình.
Nam giúp tôi chườm lạnh đầu gối, vài lần như vậy tôi cảm thấy đỡ đau hơn nhiều, mà chắc cũng là vì thấm thuốc nữa.
"Đây là người yêu của cháu à? Cậu ấy chu đáo quá." Một thím nằm giường bên cạnh quay sang hỏi.
Tôi kịp bụm miệng lại để không phát ra mấy tiếng cười haha khiếm nhã trước mặt người lớn tuổi, chưa kịp đáp lời thì Nam đã lên tiếng: "Không phải đâu cô, bọn cháu chỉ là bạn ở chung dãy phòng trọ."
"Cô ấy nói không phải thì tôi còn tin nhưng cậu nói thì không tin được." Thím ấy tủm tỉm cười rồi quay mặt đi, để lại hai đứa tôi mỗi đứa chạy theo dòng suy nghĩ của riêng mình.
"Anh kiếm gì ăn đi, cũng khuya rồi." Tôi chủ động lên tiếng trước, phá tan bầu không khí kỳ dị này.
Nam nhìn đồng hồ và nói: "Ừ, cũng muộn rồi, em ngủ trước đi, anh đi ăn, lát sẽ quay lại. Giờ này cô chủ đóng cửa rồi, hôm nay ở lại bệnh viện một đêm thôi."
Prev..
1..
2..3....
4..
Next Đến trang: