Pair of Vintage Old School Fru
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Năm mới đến: Chúc luôn hoan hỉ, sức khỏe bền bỉ, công danh hết ý, tiền vào bạc tỉ, tiền ra ri rỉ, tình yêu thỏa chí, vạn sự như ý, luôn cười hi hi, cung hỷ cung hỷ..."
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48397648
Visits Today: 392094
This Week: 2365544
This Month: 392094

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

lúc này lại phảng phất tiếng vọng lại.

Tiếu Dĩnh cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, một thân một mình nằm trên giường, tim vẫn đang đập rất mãnh liệt, hoàn toàn không dám nhớ lại cơn ác mộng lúc nãy. Thật ra nội dung giấc mơ khi tỉnh lại đã cảm thấy rất mơ hồ rồi, chỉ nhớ rõ cái cảm giác kinh dị, dường như một mình cô bị bỏ rơi trong bóng tối sâu thăm thẳm, cố gắng tìm một điểm tựa, một sự cứu trợ. Thế nhưng trong cơn mơ chẳng có lấy nửa bóng người xuất hiện. Sau khi kiếm tìm khắp nơi không được,cô lại nghĩ đến con người buổi sáng đã bị cô hận đến nghiến răng. ( chị ơi về ở với anh đi, gặp ác mộng khắc có điểm tựa liền XD)

Đến khi trời sáng, cô ũ rũ suy sụp nói với Hứa Nhất Tâm: " Sau này tất cả tin tức liên quan đến con người ấy, tớ cũng không muốn biết đâu!"

Chứ còn gì nữa? Thật đúng là gặp phải ma rồi. Rõ ràng là 1 tháng trước vẫn yên yên lành lành, cuộc sống yên bình trôi chảy hàng đêm ngủ ngon, nhưng kể từ sau khi con người đó đột ngột xuất hiện, cô dường như không có ngày nào là yên ổn, ác mộng vây quanh, mỏi mệt không dứt.

Thế nên, thừa dịp cuối tuần, cô thật sự cần phải thư giãn, vậy mà có người vẫn không chịu buông tha cô. Lúc nhận cuộc điện thoại của Trần Diệu, Tiếu Dĩnh đang chăm sóc da mặt với đồng nghiệp ở thẩm mỹ viện, khí điều hòa trong phòng mát rười rượi, cô đắp mền bắt đầu tán chuyện trên trời dưới đất, chẳng mấy chốc mà cảm thấy buồn ngủ.

Điện thoại bất chợt rung lên, cô suýt giật nảy mình, sờ soạng lần tìm, áp điện thoại vào tai, trả lời mơ hồ: "Xin chào, ai ở đầu dây vậy?" Vẫn là khẩu khí thường ngày đi làm, không sao sửa được. Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi nói:" Xin chào, anh là Trần Diệu!" Khẩu khí cũng lịch sự khách khí

Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi nói:" Xin chào, anh là Trần Diệu đây". Khẩu khí cũng lịch sự khách khí.

Tiếu Dĩnh nhíu mày mở to mắt, đưa điện thoại ra trước mặt xem, lúc này mới kịp phản ứng, hóa ra số sim điện thoại kết nối từ thành phố C.

Lúc đầu để giảm thiểu rắc rối, sau khi đến đây làm việc cô đã trực tiếp đổi điện thoại mới , có thể sử dụng được cả hai sim, thế là ngay cả tin nhắn báo cho bạn bè thông báo đổi số điện thoại cũng không cần phí công gửi.

Thế nhưng, Trần Diệu lại vẫn còn nhớ số điện thoại của cô.

Cô vốn tưởng là anh đã sớm quên đi rồi thế nên mới khiêu khích làm khó anh như vậy.

Trần Diệu nói:"Ra ngoài ngồi chơi không?"

Lúc này cô còn tâm trí nào mà làm đẹp nữa chứ? Đành ngồi dậy nói:" Được thôi"

Thật ra Tiếu Dĩnh trước giờ mù tịt đường xá, khoảng thời gian đến thành phố B, chỉ toàn là Hứa Nhất Tâm dắt đi những phố xá mua sắm chủ yếu, khó khăn vất vả lắm mới có thể nhớ lờ mờ tất cả những nét kiến trúc của đoạn đường phố xá tấp nập nhộn nhịp.

Lúc cần thì trực tiếp đi xe điện ngầm hoặc bắt xe taxi. Cho nên đến tận bây giờ, phạm vi hoạt động ở bên ngoài chỉ gói gọn ở công ty, căn hộ đang thuê và khu phố mua sắm. Còn địa điểm gặp mặt Trần Diệu vừa nói, cô chưa nghe qua bao giờ, nhưng lại không muốn anh đến đón, kết quả là tốn 1 khoảng thời gian mới tới được đó. Trần Diệu đã ở đó đợi, nhạc trầm bổng du dương trong sảnh, thoang thoảng mùi thơm tựa như trầm hương.

" Dọn món ăn lên được rồi!"Trần Diệu rung chuông gọi bồi bàn, rồi nói với cô:" Sợ em đói nên anh đã đặt món ăn trước rồi!"

Cô cũng nhoẻn miệng cười, nói:" Sao cũng được" ăn cơm vốn không phải là mục đích, hôm nay cô hoàn toàn không có hứng ăn.

Sự thật là, trước đây cũng thường như thế, tất cả mọi việc đều do anh quyết định, còn cô cứ vui vẻ hớn hở theo sau, việc gì cũng không bận tâm, điều duy nhất cô phải làm là ngồi mát ăn bát vàng.

Họ đã quá quen thuộc, đến mức anh hiểu rõ tất cả những gì cô yêu thích và căm ghét. Thế nên từ trước đến giờ vẫn luôn sắp đặt mọi việc rất tốt, cô dường như là người may mắn nhất thế gian này, thật sự là vô ưu vô lo.

Là anh làm hư cô rồi, đã khiến cô quen với những ngày tháng đó, lẽ dĩ nhiên là tưởng rằng mãi mãi sẽ sống cuộc sống như thế, mãi mãi vẫn sẽ có một người chống đỡ bầu trời cho mình như thế......

Kết quả là, cuối cùng khi anh ra đi, cô dường như khóc không dừng không dứt , cứ như thể trút cạn nước trong cơ thể mình. Đồng thời, cũng khiến cả nhà và đám bạn bè một phen hú vía.

Hứa Nhất Tâm thậm chí cũng không chịu nổi, cũng khóc cùng cô, đó cũng là lần cuối Tiếu Dĩnh rơi lệ vì chuyện Trần Diệu bỏ đi. Sau cái đêm đó,
Prev..1....10.11..12..13.14....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Mẹ Ơi! Con tựa vào lòng vào mẹ nhé
» Tiếng nói của lòng nhân hậu
» Đáng sợ nhất!
» Mẹ Ơi! Con tựa vào lòng vào mẹ nhé
» Lời chưa nói
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem