XtGem Forum catalog
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Năm mới chúc nhau sức khỏe nhiều. Bạc tiền rủng rỉnh thoải mái tiêu. Gia đình hạnh phúc bè bạn quý. Thanh thản vui chơi mọi buổi chiều.
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48431612
Visits Today: 426058
This Week: 2399508
This Month: 426058

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

quýt bên nhau suốt đêm ngày, trong lòng Tiểu Dĩnh không vui chút nào, nhưng dù sao ngày ấy cũng vẫn còn nhỏ tuổi, rồi cũng rất nhanh thích ứng với hoàn cảnh.

Lúc đó nhà cô đến sống ở khu nhà trệt, từng hộ gia đình sống sát cạnh nhau, tạo thành một khoảng khuôn viên rộng, quan hệ hàng xóm láng giềng cũng đặc biệt khắng khít.

* Chú thích: Đây là kiểu nhà truyền thống của Trung Quốc, vài căn hộ sống chung trong 1một khuôn viên, mỗi hộ một nhà biệt lập nhưng vẫn rất khắng khít với nhau vì sinh hoạt chung một khuôn viên.

Trong sân nhà cũng có một bạn nhỏ trạc tuổi Tiểu Dĩnh, tối hôm đầu tiên chuyển nhà đến, thì đã đứng ngoài rủ Tiểu Dĩnh cùng nhau chơi trò chơi. Dưới bầu trời sao sáng mùa hè ấy, đám trẻ con ngây thơ vô tư nô đùa vui vẻ. Trong đám ấy ai cũng tốt, duy chỉ có một người Tiểu Dĩnh không thích. Đó là 1 cậu con trai, rõ ràng là chỉ nhỉnh hơn cô một chút, mọi người đều đồng trang lứa như nhau, nhưng cậu ta lại có vẻ chững chạc hơn nhiều, thậm chí những bạn lớn tuổi hơn lại rất nghe lời cậu ta, quả là một vị vua con, với bộ dạng vừa hô hoán trăm người phục tùng.

Tiếu Dĩnh vẫn là không thích cậu ta, bởi lẽ cậu ta cứ thích kêu gọi hô hào mọi người cùng đi đi chu du thám hiểm, hoặc giả làm những việc xuất chúng khác người. Ban ngày người lớn đi làm hết, sân nhà náo loạn một trận long trời lở đất

đến khi trời chạng vạng tối, thường nghe thấy tiếng quở mắng răn dạy con cái của cha mẹ hòa quyện cùng khói bếp trắng, cứ thế bay lượn lờ đến những nơi xa xa.

Con người này thật là xấu! Lúc đó theo khuôn phép cư xử lại đặc biệt diu dàng khéo léo Tiếu Dĩnh trong lòng vẫn cứ nghĩ như thế, bình thường cũng không tỏ vẻ sắc mặt tốt với anh, những người còn lại đều phụ họa cho anh, chỉ có cô là không! Tận đáy lòng luôn cảm thấy anh không phải là người tốt.

Nhưng anh dường như chưa bao giờ để mắt tới cô, có lẽ là vì cô quá yếu ớt, lại không nổi bật, lại có lẽ vì đã sớm mẫn cảm nhận thức được rằng cô bé mới đến này có gì đó ghen ghét và khinh khỉnh đối với anh, thế nên ngày thường chơi thì vẫn chơi, nhưng anh tuyệt nhiên không nói câu nào với cô.

Thế mà, cũng chính cái "kẻ xấu" trong lòng Tiếu Dĩnh này, về sau đã giúp cô giải vây, đã cứu cô thoát khỏi tay cô bé hống hách kiêu căng

Lúc đó, cô đã bị đối phương đẩy ngã xuống đất, đất cát văng lên tung tóe, làm bẩn chiếc tất trắng tuyết cùng chiếc váy búp bê mới tinh. Một cặp mắt đen lau láu mở to nhìn, không chịu chớp mắt, chỉ sợ môt giây sau giọt nước mắt như hạt đậu sẽ rớt xuống.

Nhưng bàn tay cô vẫn ôm chặt đồ ăn vặt trước ngực, không cam lòng để đối phương cướp đi.

"Đưa cho ta" Đứa bé gái đó tiến sát gần

"Không đưa"

Trong khoảnh khắc đó hai người lại tiếp tục giằng co đánh nhau, cô chỉ cảm thấy đau ở cánh tay, hét to:" Đồ đáng ghét!........cái miệng nhỏ nhỏ xíu, nước mắt suýt chực trào ra.

Lúc này, đột nhiên trên đỉnh đầu vọng lại tiếng nói:" Này, không được ức hiếp bạn ấy!" Rõ ràng đều ngây ngô như nhau, nhưng lại mang vẻ dáng dấp uy nghiêm. Kỳ thực lúc đó trong mắt đã ngân ngấn nước, chẳng nhìn rõ cái gì, chỉ cảm thấy đâu đâu cũng đều là màu trắng mờ mờ, cảnh vật xung quanh trong mắt cũng lòe nhòe biến dạng.

Đứa bé gái dã man đó rốt cuộc cũng dừng lại. Tiểu Dĩnh thở hổn hển ngẩng mặt nhìn lên, bím tóc bù xù, chỉ nhìn thấy một bóng hình, đứng chặn giữa mình với " kẻ thù" . Ánh mặt trời giữa trưa gay gắt, cô cứ ngỡ như cả người anh đều phát sáng, khiến cô không tài nào mở mắt ra được.

Đúng thế, đúng tại thời điểm ấy, như thể từ trên trời, hoàng tử đến giải cứu công chúa, tuy là trong tay không cầm thanh bảo kiếm , không cưỡi ngựa bạch mã, tuy rằng nàng công chúa này toàn thân bẩn thỉu, kỳ thực thì càng nhìn càng giống cô bé lọ lem, thế nhưng giay phút này đây , địa vị của anh trong lòng cô không ai có thể sánh bằng.

Cũng giống như tên gọi của anh*, nho nhã tuấn tú, đứng trước mặt cô, tất cả đều chói lòa

Từ đó về sau, cô cam tâm tình nguyện bám đuôi anh, coi anh như vị hoàng tử chân mệnh thiên tử của mình

Bởi lẽ trong cổ tích, hoàng tử và công chúa sẽ có cuộc sống hạnh phúc, không phải thế sao?

*Chú Thích: Tên Diệu âm Hán Việt có nghĩa là chiếu rọi, sáng chói

CHƯƠNG 4
Mãi đến khi taxi chạy được một đoạn, Tiếu Dĩnh mới đột nhiên để ý đến anh và cô vừa mới đi qua đoạn ngã tư sầm uất nhất, hai bên đường đèn neon sáng choang, náo nhiệt vô cùng.

Lúc nãy nghĩ đi đâu nhỉ? Cô nhìn những khu vực quen thuộc, lúc này
Prev..1....12.13..14..15.16....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Em yêu anh, là em yêu anh
» Phía trước luôn có một con đường cho ta
» Những ký ức đã cũ
» Chuông nhà thờ
» iWin 443 HD - Game Bài Chính Hiệu iWin
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0017/s
Thanks to Xtgem