Duck hunt
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Năm mới Tết đến. Rước hên vào nhà. Quà cáp bao la. Mọi nhà no đủ. Vàng bạc đầy hũ. Gia chủ phát tài. Già trẻ gái trai. Sum vầy hạnh phúc. Cầu tài chúc phúc. Lộc đến quanh năm. An khang thịnh vượng!
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48672816
Visits Today: 137575
This Week: 2640712
This Month: 667262

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

đột nhiên nảy ra một ý định, liền thanh toán tiền, nhảy ngay xuống xe, tiến thẳng về phía bảng hiệu sáng choang của những cửa hàng độc quyền.

Là ai đã nói, mua sắm là liều thuốc giảm street hữu hiệu nhất. Lúc cà thẻ thanh toán, tâm tình Tiếu Dĩnh quả nhiên đã khá lên nhiều, cứ như thể quét sạch đi nỗi buồn bực chán chường, vì thế dừng lại trong giây lát , mỉm cười với nhân viên bán hàng.

" Chị ơi, ở đây có kiểu dáng mới nhất đấy, chị có muốn xem thử không?"

" Lần sau vậy"! Cô ngắm nhìn mặt đồng hồ ngoại đính kèm chi chít vụn kim cương dưới ánh đèn chiếiu rọi của tiệm, ánh sáng lấp lánh đó dường như chiếu hoa cả mắt người đứng cạnh nó.

Cô nhận lấy túi giấy gói hàng nhân viên cửa hàng đưa cho , mỉm cười nói:" Thật ra tôi không nghiên cứu nhiều về đồng hồ lắm, chỉ thích kiếu dáng đơn giản thôi!"

Quả thực là cô không nghiên cứu về nó, vì thế mà trước đây có những suy nghĩ toàn bị Diệp Hạo Ninh xem là xuyên tạc.

Kỳ thực sưu tầm đồng hồ hàng hiệu là một trong những sở thích của Diệp Hạo Ninh . Lần đầu tiên biết việc này, cô thậm chí líu cả lưỡi, trực tiếp gọi thẳng thừng "đồ phá sản".

Anh nói:" Cái này rõ ràng là hàng hiệu, ngốc à!" Ánh mắt lướt sang, như cảm thấy kiến thức nông cạn của cô là vô phương cứu chữa. Còn cô thì lại cảm thấy không tài nào hiểu nổi, tiêu nhiều tiền như thế, trữ hàng ở nhà, trên thực tế chả có tác dụng gì. Bởi lẽ trên cổ tay Diệp Hạo Ninh quanh năm chỉ đeo một chiếc đồng hồ, chưa bao giờ thấy anh thay đổi, dây đeo màu đen, mặt đồng hồ kiểu dáng cực kỳ đơn giản, căn bản không nhìn ra được giá trị trên trời của nó.

Thế nên, có một thời gian, cô cứ cảm thấy anh là người xa xỉ hoang phí. Đối với niềm đam mê này của anh cô không mấy tán đồng. Mà Diệp Hạo Ninh cũng không để tâm gì, coi sự chất vấn của cô như không khí.

Tóm lại, cô và anh, là hai người không cùng chung chí hướng.

Cơ mà tâm tình Tiếu Dĩnh hôm nay rất sảng khoái, hóa ra tiêu tiền như nước lại là một chuyện vui đến vậy, đặc biệt là tiêu tiền của Diệp Hạo Ninh.

Cô tiến vào cửa hàng đồ hiệu, tùy tiện chọn 2 chiếc đồng hồ nữ, sau đó cà thẻ ký tên, ký liền một mạch, không chút e sợ tấm thẻ của anh chồng bị cô làm nổ tung.

Thật ra, nổ thẻ cũng chẳng sao, cô nghĩ, cứ cho là báo thù anh đi, để anh ta xuất huyết một lần cho biết! Thế nhưng, về phần vì sao muốn trả thù? Đúng, đúng thế, trả thù anh ta vì cái gì chứ? Quả thực Tiếu Dĩnh cũng không rõ nữa.

Kết quả là rõ ràng, tiêu một lèo số tiền lớn như vậy, mấy ngày sau Diệp Hạo Ninh cũng không hề có chút phản ứng gì, cô lại bắt đầu thấy hối hận. Thực sự là không nhất thiết xúc động như thế, xa xỉ như vậy, vốn không phải là tác phong của cô.

Hứa Nhất Tâm sau khi biết chuyện, một mặt quát lên: "Đồ phá sản". Một mặt lại thích thú không rời tay lật đi lật lại săm soi mê mẩn hai chiếc đồng hồ ấy.

Tiếu Dĩnh còn cãi: " Bị kích động quá thôi!"

" Ai kích động cậu chứ?"

Cô không nói lời nào.

Ai cũng kích động cả. Bắt đầu là Diệp Hạo Ninh, sau đó tới Trần Diệu, từng người từng người một, người sau đột ngột hơn người trước, khiến người ta bất ngờ không kịp phòng bị, làm cuộc sống vốn đã hỗn độn của cô càng trở nên hỗn loạn hơn. Cô thích một cuộc sống đơn giản, nhưng bọn họ lại không chịu để cô toại nguyện.

Cuối cùng cô hỏi: "Thế bây giờ tính sao đây?"

" Tính sao cái gì?, mua rồi cũng không trả lại được". Hứa Nhất Tâm độc địa nói ra chủ ý: "Còn không thì cậu nhanh nhanh gửi cho Diệp Hạo Ninh đi, cứ coi như là để tặng anh ta làm giàu thêm bộ sưu tập, nói không chừng có thể làm dịu lại quan hệ vợ chồng ấy chứ!"

Cô mắng: "Đi chết đi!"

Hứa Nhất Tâm thu lại nụ cười, đột nhiên hỏi:" Trần Diệu trở về rồi, cậu nghĩ sao? Làm thế nào đây?"

Cô ngây người ra, cũng nhảy dựng lên, nói: "Chẳng nghĩ gì cũng chẳng làm thế nào cả!" Ngữ khí đông cứng, giống như đang giận dỗi.

Kỳ thực chỉ có bản thân cô hiểu, không phải như thế, cũng không phải đứa trẻ lên cơn giân dỗi, qua cơn dỗi thì thôi. Giờ đây nhắc đến anh ấy, trong lòng vẫn không kiềm chế được nỗi đau. Đó là sự dồn nén tích lũy của hai mươi năm ròng, bất luận là yêu hay hận, cũng đều khắc sâu tận xương tủy, muốn cắt bỏ cũng không thể được.

Thế nhưng, từ lâu đã không thể quay lại được nữa rồi. Cho dù là, cô đã từng rất yêu anh.

Mấy ngày sau, Tiếu Dĩnh vẫn là gọi điện thoại cho Diệp Hạo Ninh , số điện thoại di động thuộc
Prev..1....13.14..15..16.17....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Hắc Đình
» Hồ Ly Tam Quốc - gMO Chiến Thuật Hay Nhất Hiện Nay
» Phim hài Châu Tinh Trì Đại nội mật thám
» Gần như vậy,xa đến thế
» Con về nhà với mẹ nhé
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0014/s
Thanks to Xtgem