Ring ring
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Năm mới Tết đến. Rước hên vào nhà. Quà cáp bao la. Mọi nhà no đủ. Vàng bạc đầy hũ. Gia chủ phát tài. Già trẻ gái trai. Sum vầy hạnh phúc. Cầu tài chúc phúc. Lộc đến quanh năm. An khang thịnh vượng!
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48672888
Visits Today: 137647
This Week: 2640784
This Month: 667334

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

hỏi, đúng lúc đang cao hứng, đột nhiên lại nghe thấy giọng điệu khinh khỉnh pha chút nghi ngờ bên tai: "Em bắt đầu siêng năng từ khi nào vậy?"

Cô hỏi ngược lại:" Bộ trước đây em không siêng năng sao?"

Anh không có ý kiến, một lúc sau lại nói: "Bình thường chẳng phải em rất thích nghiên cứu công thức nấu ăn sao? Sao đến hầm bảo canh em cũng không biết?"

Anh liếc nhìn cô, ngữ khí vẫn ung dung: "Tiếu Dĩnh, anh thật hoài nghi tâm tư của em đã để đi đâu rồi?"

Chính là bắt đầu từ thời điểm đó, anh luôn cố tình vô ý chống lại cô, trong chừng mực cho phép, ngay cả biểu cảm cũng được kiềm chế đúng cách, đến mức ngay cả người bên cạnh cũng thường hiểu lầm rằng hai vợ chồng đang mắng yêu liếc mắt đưa tình vậy.

Quả là gian xảo quá mức.

"........Tiểu Dĩnh, con có đang nghe không?

Mãi đến khi giọng nói của mẹ chồng cất lên,Tiếu Dĩnh lúc này mới lấy lại tinh thần.

Thật là đáng giận! Cô không khỏi suy nghĩ, rõ ràng là đã chia tay rồi, con người này sao mà cứ bám lấy cô như hình với bóng vậy, lại quấy rối cô bằng những hồi ức không thoải mái ấy.

Cuối cùng, cô nói:" Mẹ, mai là cuối tuần, con về thăm mẹ và bố" Dù gì thì Diệp Hạo Ninh cũng không có ở đây, về nhà một mình vui vẻ thoải mái lại thuận tiện vỗ về an ủi yên lòng mẹ chồng.

Diệp mẫu quả nhiên vừa lòng, rồi căn dặn vài câu mới gác máy.

Trên thực tế, khoảng cách giữa hai thành phố tuy rằng có xa một chút, nhưng vừa may có một chuyến bay , vé máy bay cũng không gấp gáp gì, cơ hồ chỉ lên máy bay chợp mắt một lát, mở mắt ra là đáp đến sân bay thành phố C.

Tiếu Dĩnh ăn cơm cùng bố mẹ chồng, hàn huyên tâm sự một lâu, sau đó mới bắt xe đi về nhà.

Thời gian vẫn còn sớm, vừa mới qua giữa trưa, trần nhà phòng khách sắp xếp theo hình vòng cung thủy tinh thẩm thấu sáng ngời hướng xuống mặt đất, màn cửa màu trắng kem mở rộng, ánh mặt trời chiếu rọi vào lại là màu vàng, hắt xuống mặt đất hình thành những đường vân sáng đan chéo nhau. (ve: tưởng tượng, hình dung a..nhà đẹp..chẹp)

Trong phòng lại vô cùng lạnh lẽo, ngay cả nắm đấm ở cửa cũng đều lạnh như băng. Lẽ hiển nhiên máy điều hòa vẫn đang chạy. Tiếu Dĩnh trong lòng hoài nghi, đặt hành lý cạnh cửa, do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn tiến vào trong.

Tiếng bước chân cô rất nhẹ, dẫm trên nền nhà sáng bóng lạnh lẽo, ngay cả cô gần như cũng không nghe thấy tiếng động. Thế nên, lẽ dĩ nhiên, khi bước vào phòng ngủ, cũng không đánh thức con người xem chừng đang ngủ trưa ấy.

Diệp Hạo Ninh lại ở nhà! Lúc này cô thật sự lắp bắp kinh hãi, nhíu mày xa xa nhìn anh, xem ra tin tức tình báo của cô thư ký đúng là có vấn đề.

Chiếc trường kỷ hồng đỏ kế cạnh cửa sổ, trước đây cô cho người của cửa hàng trang trí nội thất chuyển đến, anh còn nói: "Thật là nhỏ quá"!

Chính là giờ phút này đây, anh lại đang nằm đó bình yên ngủ say. Có lẽ là vừa mới tắm xong, anh mặc một bộ đồ ngủ đen tơ lụa, cả đai lưng cũng không thắt chặt, trước ngực khuy áo hơi hé mở, ngón tay thon dài thong thả rũ xuống, mặt mày dãn ra dẫu cho ngày thường có vô vàn điều không thoải mái. (ve: tưởng tượng, hình dung..chẹp, tại chị nên chuyện anh không thoải mái mới nhiều thế đấy = =)

Về điểm này, Tiếu Dĩnh không khỏi không thừa nhận, cho dù là đang ngủ say, tư thái của anh vẫn mang chút gì đó ung dung tao nhã, với người bên cạnh quả thật rất có sức hấp dẫn.

Cô nghĩ mình cũng đã quen rồi, nhưng lúc này vẫn bất giác đứng trước cửa ngây người ra, rồi mới đắn đo cân nhắc, tối nay phải ngủ ngoài phòng khách hay là ở khách sạn thì tốt hơn đây?

Có lẽ do cô đột ngột xoay người quá nhanh, rốt cuộc vẫn phát ra tiếng động, cơ hồ là một giây sau, cô nghe thấy âm thanh đột ngột từ phía sau vang lên: "Định đi đâu thế?"

Diệp Hạo Ninh vẫn không đứng dậy, chỉ nghiêng đầu nhìn cô, trong khóe mắt sâu và đen ấy ánh lên ánh sáng trong, vốn dĩ không hề có nửa phần lim dim buồn ngủ. Cô thiếu chút nữa hoài nghi vừa rồi anh rốt cuộc có đang ngủ hay không nữa.

Cô dừng lại, mới mở miệng: "Thư ký chẳng phải đã nói anh không có ở thành phố sao? Cả điện thoại cũng ném cho cô ấy cầm"

" Thế nên em mới chịu trở về?"

Giữa họ cơ hồ vẫn luôn luôn là như vậy, vấn đề này nối tiếp vấn đề khác, chính là không chịu đối mặt, nói chuyện và trả lời, lúc mới bắt đầu và sau lúc bắt đầu đã không giống nhau. Mà lúc mới bắt đầu là như thế nào vậy? Dường như vì đã cách đây quá lâu, cô đột nhiên nhất thời chẳng thể nhớ ra , chỉ còn sót lại bóng dáng mơ hồ, mơ
Prev..1....15.16..17..18.19....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Gần như vậy,xa đến thế
» Tháng Tám còn mãi
» Mưa, em và nhớ
» Đã có người yêu em hơn anh
» Bố mẹ đã cho tôi những gì?
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0003/s
Thanks to Xtgem