80s toys - Atari. I still have
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Cung chúc tân niên. Vạn sự bình yên. Hạnh phúc vô biên. Vui vẻ triền miên. Kiếm được nhiều tiền. Sung sướng như tiên.
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49003376
Visits Today: 5615
This Week: 2971272
This Month: 997822

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

trán vài dải tóc đen rũ xuống.

Rõ ràng là tự xưng đi nghỉ phép, kết quả lại trốn ở nhà nằm ngủ, một Diệp Hạo Ninh như vậy, thật khiến người ta cảm thấy kinh ngạc.

Chẳng phải cuộc sống giải trí của anh rất là phong phú đa dạng đó sao? Lại vừa ăn cơm, vừa chụp hình, lần lượt thay đổi nữ nhân vật chính, quả thật vô cùng xuân sắc. Thời gian hiện giờ tốt như thế, sao lại ở nhà lãng phí đi chứ?

Tiếu Dĩnh cũng không biết mình bị làm sao nữa , nhìn dáng vẻ anh an phận như vậy, lại cảm thấy không cam tâm, thế là giơ tay lay anh. "Dậy, dậy đi!"

Anh cứ như bị kinh ngạc, rất nhanh liền cử động, mở mắt ra, nhìn thấy vẻ mặt tươi cười ôn hòa,

"Làm gì vậy?" Âm điệu hơi khàn khan, như vẫn còn ngái ngủ. Kỳ thực cô cũng không biết muốn làm gì, vẫn giả bộ cười: "Mặt trời sắp xuống núi rồi, nhắc nhở anh thôi, chứ không lại lỡ hẹn buổi tiệc"

Anh liếc nhìn cô một cái, lập tức nhắm mắt lại, dường như cảm thấy cô thật sự vô vị , thấp giọng nói: "Anh không có tiệc tùng" . Trông dáng vẻ thật sư giống ngủ không đủ giấc.

" Không hẹn hò với người đẹp sao? Em nói nhé, kỳ thực cô gái lần trước gặp trong thang máy thực là xinh đẹp. Lại còn người trong bức ảnh nữa, phục cổ lại đầy ý vị." Tiếu Dĩnh nghiêng đầu ngừng lại suy nghĩ cẩn thận, còn gì nữa không? Gần đây trong những tin tức nghe được hay thấy được còn gì liên quan đến những viền hoa *của anh nữa không?

Chú thích: *Viền hoa: ý nói những cô gái làm nền cho Diệp Hạo Ninh.

Có lẽ suy nghĩ quá nhập tâm, cho nên đến khi cô lơ đãng quay đầu lại, đột nhiên bị giật mình. Diệp Hạo Ninh không biết từ lúc nào đã mở mắt. Khóe mắt sâu đen thẳm đang đối diện với tầm mắt của cô: "Thế thì sao?" Anh nhìn vẻ kinh ngạc của cô, khẽ nhếch mép, dường như mỉm cười:" Em cũng để tâm ư?"

" Đương nhiên là không!" Cộ ngẩng mặt lên, thanh âm trong trẻo: "Em thật tình nhắc nhở anh, lỡ cuộc hẹn thì không hay"

Anh mân mê khóe miệng khẽ hừ một tiếng, trước khi đứng lên đột nhiên hứng chí nhéo nhéo vào má cô rồi tình cờ cười rộ lên: "Em thật có trách nhiệm " tuy là khích lệ nhưng thật ra lại giống như đối đãi với trẻ con vậy, một thái độ qua loa miễn cưỡng lại phảng phất châm biếm trêu chọc, sau đó đầu không ngoảnh lại đi về phía phòng để quần áo.

CHƯƠNG 5
Năm phút sau quay trở ra, chỉ thấy Tiếu Dĩnh vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, ngồi xổm trên ghế sofa với vẻ mặt đầy thất bại cứng nhắc còn Diệp Hạo Ninh tâm trạng trái lại rất tốt. Cuộc thăm dò lúc nãy, càng giống như đang ghen tuông. Kỳ thực Diệp Hạo Ninh trước nay không thích phụ nữ có biểu hiện này, nhưng lúc này đây đổi lại là Tiếu Dĩnh, anh phát hiện ra bản thân mình thật sự hoàn toàn hưởng thụ.

" Đi thay quần áo đi!" Anh dừng lại ngay bên cạnh, bỏ qua ánh mắt thăm dò của cô, tâm trạng đặc biệt tốt: "Đi ra ngoài ăn cơm"

Tiếu Dĩnh lại nghĩ, con người này chẳng lẽ không áy náy sao? Hay là không nên cảm thấy thẹn quá hóa giận ư?Làm thế nào mà bây giờ khuôn mặt lại hóa ra vui vẻ hòa nhã thế kia chứ? Cứ như là quét sạch cả buổi chiều mây mù u ám.

"Không đi" Cô nói giọng quả quyết kiên định, thuận tiện đứng dậy.

Nào ngờ ngồi lâu quá, chân trái bị tê, suýt chút nữa thì té nhào.

Chỉ là suýt chút nữa thôi, bởi lẽ Diệp Hạo Ninh đã nhanh tay lẹ mắt nâng đỡ, mới không đến mức phải quỵ xuống.

Diệp Hạo Ninh đỡ lấy cô, nói: " Nhà không có thức ăn nhanh đâu!"

" Em biết ....." Cô âm thầm rút lại khẩu khí, một cảm giác ê ẩm tê dại ở phía đùi cứ nhanh chóng lan tỏa ra, tựa hồ như kiến cắn kim đâm, thật sự không thoải mái chút nào.

Cô ngẩng đầu liếc nhìn anh, ngữ khí hơi đông cứng: " Dù gì cũng không thấy đói" trong lòng không khỏi tán thưởng một phen. Con người này quả là móc treo quần áo bẩm sinh, bất luận là ăn mặc chỉnh tề hay là thoải mái cũng đều toát ra một vẻ thư thái hào phóng.

Diệp Hạo Ninh mặc áo sơ mi vải lanh, màu xám nhạt phổ biến nhất, lại có thể khiến cả thân hình anh tuấn tú cao ráo, bên cổ tựa hồ phảng phất mùi thơm của gel tắm, hương bạc hà mát lạnh thoang thoảng bên chóp mũi, cô quay đầu sang chỗ khác, cử động ở chân trái, chỉ nghe anh nói với cô:" Trương Bân cùng vợ sắp cưới mời cơm"

Cô sửng sốt: "Anh không có nói trước với em" ,lại hoài nghi, " Với lại, chẳng phải đã nói là không có tiệc tùng sao?"

Thần sắc Diệp Hạo Ninh trong nháy mắt trở nên có chút kỳ lạ, khuôn mặt cứng rắn, đôi tay thả lỏng: "Thời gian không còn sớm nữa, mau nhanh lên". Quay lưng thẳng lại đi đổi giày, trong lòng lại nghĩ, làm
Prev..1....17.18..19..20.21....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Một vài giây, một chiếc lá, điều ước… và tôi
» Đã có người yêu em hơn anh
» Hắc Đình
» Mưa, em và nhớ
» Người đội mũ rộng vành
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0013/s
Thanks to Xtgem