Insane
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Cung chúc tân niên - Vạn sự bình yên - Hạnh phúc vô biên - Vui vẻ triền miên - Kiếm được nhiều tiền - Sung sướng như tiên - Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua - Phúc lộc đưa nhau đến từng nhà - Vài lời cung chúc tân niên mới - Vạn sự an khang vạn sự lành.
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48929267
Visits Today: 394026
This Week: 2897163
This Month: 923713

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

đều dừng lại,sôi nổi ghé mắt nhìn, nhưng không đứa nào dám tiến về phía trước hỏi han, chỉ bởi lẽ cô khóc quá thê thảm, tựa hồ khiến chúng phải giật mình.

Thế nhưng dẫu cho có bi có thảm đến dường nào, thì cuối cùng vẫn chỉ là vô nghĩa. Bóng dáng áo trắng thon dài hơi hơi dừng lại một chút, sau đó liền không quay đầu lại biến mất ngay ngã rẻ lối vào công viên, dáng vẻ đầy quả quyết kiên định. Mãi đến lúc cô cố gắng mở đôi mắt đẫm lệ, nhìn thấy ở hốc mắt trong làn nước mắt vô cùng tận ấy từng chiếc rồi lại từng chiếc ô tô cứ đi qua mang theo sự huyên náo mơ hồ.

Thật ra bên cạnh cô vẫn còn những cặp mắt và lời bàn tán xôn xao, nhưng chớp mắt hết thảy giống như là hư vô, không âm thanh, không màu sắc.

Thế giới của cô mất đi Trần Diệu, làm sao còn có thể gọi là thế giới nữa?

Mối đoạn tình này phải mất một thời gian rất dài mới có thể khôi phục lại được. Hoặc có lẽ chỉ có thể khép lại đượcvết thương bên ngoài, còn nỗi đau đớn bên trong thì vĩnh viễn chôn sâu tận cùng đáy lòng. Không dám nhìn thấy ánh mặt trời, chỉ sợ sẽ bị lộ nguyên hình, để rồi sau đó lại xuất hiện một bộ mặt dữ tợn, đánh bật cô trở về thời kỳ đen tối nhất.

Thế là cô bắt đầu cuộc sống hết thảy đều là ăn uống vui chơi như trước, kỳ thật phần nhiều là để tiêu hao đi tinh lực, cứ có thời gian rãnh rỗi là hẹn bạn bè dạo phố, có khi còn đi hát karaoke thâu đêm, sau đó mua đồ ăn sáng bên vỉa hè.

Lúc đó trời lạnh muốn chết đi được, cái lạnh của buổi sớm mai như đang đe dọa thấu cả xương, sắc mặt của cả đám chơi thâu đêm ai ai cũng xám tro xám xịt,duy chỉ có cô tinh thần đặc biệt khác thường, dẫm chân trước quán vỉa hè chờ đợi, lát sau cầm trong tay bánh bao nhân thịt nóng hổi ăn một cách mãn nguyện.

Có một lần, cũng là sau khi chơi thâu đêm, đi kiếm gì ăn, kết quả là một người bạn nói: "Tiếu Dĩnh, tới đây, tớ mời cậu!"

Đối phương đã đưa tới, theo tiềm thức cô đưa tay ra đón lấy, nào ngờ cái thứ mới ra khỏi chảo dầu ấy nóng quá, cô vừa mới đụng vào liền bỏ tay ra. Giật mình hoảng hốt, trơ mắt nhìn bao giấy thấm dầu đựng bánh dày gạo màu vàng đang rơi dưới đất "Bịch" một tiếng, âm thanh phát ra rất nhỏ nhưng trầm buồn.

Một hồi sau, cô mới định thần trở lại.

Người con trai đó dường như cũng giật cả mình, nhìn cô một hồi lâu, mới cẩn thận hỏi dò: "Tiếu Dĩnh, cậu sao thế?"

Ánh mắt cô một hồi sau mới di chuyển từ mặt đất trở lên, sau đó thờ ơ cười cười:" Không ngờ là nóng như vậy, nhất thời đỡ không kịp". Không biết rằng khuôn mặt của chính mình lúc này kì lạ tới mức khiến người khác không thể không nghi ngờ.

Làm sao có thể quên được cơ chứ? Đó là món ăn vặt mà cô thích nhất, mà trước đây đã bao lần, Trần Diệu đặc biệt mua đưa đến trước phòng ngủ ký túc xá dưới lầu , thông thường là vào mùa đông, đầu tóc cô rối bù lao xuống dưới, chỉ thấy anh đứng trong làn không khí lạnh thấu xương, những cọng tóc đen trên trán cơ hồ còn đọng lại những giọt sương.

Sau đó, anh thường thích xoa xoa khuôn mặt cô, như nhíu mày nghiên cứu: "Hay ăn đồ chiên nóng, làm sao mà da vẫn đẹp thế này nhỉ?" Thực ra, anh chỉ đơn thuần muốn chạm vào cô, bởi lẽ dáng vẻ cô vừa ngủ dậy thật sự rất đáng yêu, một sự ngây thơ ấm áp, cơ hồ đến băng đá cũng tan chảy ra.

Tiếu Dĩnh của ngày ấy, hạnh phúc đến mức khiến nhiều người phải ngưỡng mộ, thậm chí là đố kỵ, cuộc sống giống như mật ngọt, so với lớp đường phủ trên bánh dày gạo vẫn là ngọt hơn. Thế nên từ sau khi Trần Diệu ra đi, lẽ tất nhiên đã đem đi hết những điều tuyệt vời và hạnh phúc mà anh đã mang lại cho cô.

Giờ đây nhìn chằm chằm vào miếng bánh nho nhỏ đó, thứ đồ ngọt đã bị bụi đất vấy vào,cô mới giật mình nhận thấy, hóa ra bản thân mình trong tiềm thức vẫn luôn trốn tránh những thứ liên quan đến anh, đến cả sở thích bình thường cũng bất giác vứt bỏ đi.

Sau khi Trần Diệu ra đi, cô thậm chí đã sắp quên đi mùi vị của nó. Thế nhưng nụ cười đau khổ rốt cuộc vẫn chỉ có thể lưu lại trong lòng, ngoài mặt vẫn sáng sủa tươi cười.

Vì thế vốn dĩ không ai có thể biết được, anh đã để lại trong cô quá nhiều ảnh hưởng. Cũng chính là vào lúc đó, cô tình cờ gặp mặt Diêp Hạo Ninh.

Thật sự chỉ là tình cờ gặp mặt, bởi lẽ hôm đó Tiếu dĩnh vốn dĩ đi gặp một người khác.

Lúc đó cô mới tìm được việc làm ở thành phố C, trong số đồng nghiệp công ty có một bà chị rất sốt sắng, nghe nói cô hiện giờ chưa có người yêu, liền lập tức hứng
Prev..1....19.20..21..22.23....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu có cần phải nói không ?
» Anh hạnh phúc bên người ta chứ?
» Cách cuối cùng anh nắm tay em
» Hắc Đình
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem