Snack's 1967
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Cung chúc tân niên - Vạn sự bình yên - Hạnh phúc vô biên - Vui vẻ triền miên - Kiếm được nhiều tiền - Sung sướng như tiên - Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua - Phúc lộc đưa nhau đến từng nhà - Vài lời cung chúc tân niên mới - Vạn sự an khang vạn sự lành.
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48997752
Visits Today: 462511
This Week: 2965648
This Month: 992198

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

ra vẻ đứng đắn chào hỏi em nữa chứ?"

Diệp Hạo Ninh lại nửa thật nửa giả cưới nói: "Bởi vì em thú vị lắm!"

Cô nhịn không nổi cắn răng, quả là bị anh làm cho tức chết, hoặc là nói suýt bị tức chết thì thích hợp hơn.

CHƯƠNG 6
Đây chính là nơi họ gặp nhau lần đầu tiên, cô đã bị Diệp Hạo Ninh đùa bỡn một cách thản nhiên , khi đó tận trong lòng đã nhận định rằng con người này rất xấu xa, nhưng chưa từng nghĩ rằng sau này lại trở thành vợ chồng, hơn nữa thoáng cái mà đã được hai năm. Sau bấy nhiêu thời gian, cô lại có thể nhớ lại tình hình lúc đó, hoàn toàn là do việc ngày hôm nay

Chiếc đèn chùm lưu ly treo trên đầu để lại những đốm sáng tròn to nhỏ khác nhau trên tấm khăn trải bàn màu xanh sẫm, vừa tròn vừa sáng, trông giống như tấm giấy dán tường trong căn phòng ngủ hồi nhỏ của Tiếu Dĩnh, mang vẻ đáng yêu của thời thơ ấu.

Người phục vụ đứng bên cạnh cô khẽ hỏi: " Thưa cô, cô dùng đồ uống gì ạ?"

Trương Bân cười với cô và hỏi luôn: " Chị dâu, hay là chị uống chút rượu?"

Thực ra anh ta chỉ nhỏ hơn Diệp Hạo Ninh 3 tháng tuổi, thường thì họ hay gọi nhau bằng họ tên, nhưng lại cứ thích gọi cô như vậy. Thật ngượng ngùng, chẳng ra làm sao cả,hơn nữa cô lại nhỏ tuổi hơn anh ta.

Cô dường như đã coi đấy là một kiểu chế nhạo, chẳng lẽ trông mình lại già đến như vậy sao? Sau nhiều lần cự nự nhưng không có kết quả, cuối cùng Diệp Hạo Ninh nửa đùa nửa thật nói với anh: " Đừng có gọi cô ấy là chị dâu nữa, tớ cũng thấy không lọt tai nữa rồi. Chẳng lẽ cậu cho như thế là tôn trọng tớ à? Thôi đi. Tấm lòng tớ xin nhận. Nhưng gọi như thế không hợp với Tiếu Dĩnh."

Cuối cùng người nào đó cũng đã chịu đứng ra nói giúp mình, như thế thật là tốt. Nhưng cô lim dim nghĩ một hồi, đột nhiên cảm thấy không phục, " Diệp Hạo Ninh, anh phải nói cho rõ ràng xem, sao lại không thích hợp?".

Nhưng Diệp Hạo Ninh châm một điếu thuốc, ngậm lên môi, lơ đãng nhìn cô qua làn khói thuốc, dường như chẳng buồn giải thích.

Hôm đó cả ba người họ cũng cùng ăn cơm, chọn một nhà hàng rất đặc sắc, Tiếu Dĩnh vô tình nhìn vào chiếc gương to ở bên cạnh.

Hôm đó cô mặc một bộ quần bò áo phông rất bình thường, tóc cũng chỉ túm cao lên, mặc dù không trang điểm nhưng sắc mặt rất tốt, nước da trắng ngần mang một chút sắc hồng, thật đúng là người gẹo hoa đào.

Cái dáng vẻ trẻ trung trong sáng ấy, trong mắt Diệp Hạo Ninh, cứ như là học sinh chưa va chạm gì với bên ngoài, còn ít hơn rất nhiều so với tuổi thật.

Cô nhanh chóng nhận ra những lời nói như vô tình của anh là có ý gì, rõ ràng là không có ý xấu, nhưng vẫn không nhịn được giả vờ cười cợt hỏi : " Anh nói là em rất trẻ con đúng không? Thế nên không xứng để Trương Bân gọi là chị dâu đúng không?"

" Thế em nghĩ sao?" Diệp Hạo Ninh chẳng có biểu hiện gì cả, nhưng chỉ khẽ liếc sang cô, hơi nhếch mép lên.

Lúc đó, thủ phạm gây ra chuyện này đã trốn sang một bên từ lúc nào và đang gọi điện thoại nói chuyện với một "hồng nhan tri kỷ" nào đó.

Nhưng Tiếu Dĩnh lại cười to hơn: " Không nhận ra đấy, thì ra sở thích của anh cũng thật đặc biệt."

Dường như Diệp Hạo Ninh đoán ra được câu tiếp theo cô sẽ nói gì, tranh thủ trước khi cô nói tiếp, anh dập tắt điếu thuốc, nhướng mày lên và nói nhẹ nhàng: " Em yên tâm, anh không có bệnh thích yêu trẻ con đâu." Dừng một chút, bây giờ mới thực sự lộ ra nụ cười, trong sâu thẳm của đôi mắt đen lấp lánh xao động nhìn cô và nói: " Như em là vừa."

Nghĩ lại đây cũng coi như là một trong số không nhiều những lời nói yêu thương mà anh đã từng nói, mặc dù có một chút khó hiểu. Bởi vì anh luôn là người như vậy, thật thật giả giả, rõ ràng là giọng điệu rất ấm áp nhưng lại đi kèm với dáng vẻ thờ ơ, dường như chỉ là thuận miệng mà nói, rất nhiều lần, không thể coi là thật.

Nhưng đến giờ Tiếu Dĩnh nghĩ lại, hồi ấy mình không phải trẻ con lắm sao?

Dù sao thì cũng là một cách xưng hô, nói đi nói lại cũng chẳng có gì hay cả? Cũng còn hơn trước kia, khi ra ngoài đa phần mọi người đều gọi cô là Bà Diệp, nhưng bây giờ khi đến thành phố B, tất cả mọi người đều chỉ gọi cô là Tiếu Dĩnh.

Thế nhưng, cô vẫn là cô, chẳng có gì thay đổi cả. Dù đã xa nhau hai năm, thực chất cô vẫn không thoát khỏi cái họ của Diệp Hạo Ninh.

Thế nên lần này cô hoàn toàn không để ý nữa, chỉ có Trương Bân: "Uống rượu nhiều dễ nói lung tung lắm, tôi uống nước cam thôi." ánh mắt liếc nhìn Diệp Hạo Ninh, anh dường như không chú ý đến cô, vẫn đang nói chuyện vui vẻ với bạn.
Prev..1....21.22..23..24.25....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Chẳng phải em nhớ anh đâu
» Lời chưa nói
» Người đội mũ rộng vành
» Tháng Tám còn mãi
» Gió lạnh gò hoang
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem