wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Tống cựu nghênh tân – Vạn sự cát tường – Toàn gia hạnh phúc
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48756632
Visits Today: 221391
This Week: 2724528
This Month: 751078

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

sao mà nói với cô ấy được, vốn dĩ anh không có ý định ra ngoài. Nhưng chỉ e là hai người cùng nhau ra ngoài ăn cơm lại là chuyện không có khả năng.

Địa điểm tụ họp là khách sạn quen của họ, vừa đầy cửa vào, năm sáu người trong phòng nhất loạt quay người lại,một người trong số đó nói: " Chỉ còn thiếu mỗi hai người thôi đấy, bồi bàn, dọn thức ăn lên!"

Rất lâu sau, Tiếu Dĩnh nghĩ rồi lại nghĩ, mới phát hiện ra mình và Diệp Hạo Ninh thật sự vẫn là có khá nhiều điểm tương đồng, ví như cái tính có mới nới cũ mà Hứa Nhất Tâm đã nói. Lại ví như bọn họ đều để tâm đến thể diện.

Trước khi quan hệ hai người hoàn toàn tan vỡ, bất luận sau lưng mọi người đùa cợt chiến tranh lạnh như thế nào, thậm chí là dùng biện pháp bạo lực nào đó để giải quyết một vấn đề , nhưng chí ít là trước mặt mọi người, họvẫn duy trì một bộ dạng bình tĩnh hòa đồng, hợp rơ ăn ý vô cùng.

Thế nên, bạn bè cô cùng bạn bè anh, ai cũng đều không tỏ ra ngờ vực nghi hoặc gì về cuộc hôn nhân của họ.

Trương Bân là bạn Diệp Hạo Ninh, nói một cách nghiêm túc, là bạn chí cốt thuở nhỏ đến giờ. Tiếu Dĩnh cùng Diệp Hạo Ninh quen nhau không lâu sau, liền gặp mặt anh ta một lần, lần đó để lại ấn tượng sâu đậm nhất đó là, một trí thức phong lưu ăn chơi đàng điếm không ai sánh bằng. Nào ngờ giờ đây cũng đã đính hôn, vị hôn thê xinh đẹp nhu mỳ, cử chỉ nho nhã, bộ dạng hoàn toàn là tiểu thư đài các.

Thế nhưng Tiếu Dĩnh cứ không sao quên được lời nói ngang tàng của Trương Bân.

Hôm đó, cả đám vừa uống rượu xong, lúc cô vội đến, ngay cả Diệp Hạo Ninh dường như cũng đã ngà ngà say, tựa vào góc khuất tối của sofa nhắm mắt nghỉ ngơi. Còn Trương Bân lại lôi kéo vạt áo của cô, ra ý bảo cô ngồi xuống, sau đó cặp mắt mơ màng trầm ngâm một lúc, mới nói: "Tiểu tử này thật không trượng nghĩa, quên hết những chuyện trước đây bọn anh nói qua rồi, kết hôn như chớp ấy...." lại mắng thêm một câu thô tục gì đó, nghe không rõ.

" Tiểu tử" trong miệng anh ta, tất nhiên là chỉ Diệp Hạo Ninh, Tiếu Dĩnh chỉ cảm thấy buồn cười, thuận miệng nói luôn: "Anh trước sau gì cũng có ngày như vậy thôi!"

.... "Đừng..." ! Trương Bân vung tay loạn xạ, cơ hồ suýt quật vào mặt Tiếu Dĩnh, cặp mắt coi thường mà cũng đầy trượng nghĩa:" Hôn nhân là nấm mồ ......anh đây làm sao có thể tự tìm đường chết, chỉ có đồ ngốc mới làm thế thôi..."

Kết quả là trên đường về nhà, Tiếu Dĩnh cong môi tựa vào cửa kính xe, thình lình nghe thấy tiếng nói bên cạnh: "Nói anh là kẻ ngốc, em vui đến vậy sao?" Thanh âm chầm chậm thong thả có chút khàn khàn.

Cô quay đầu lại, rất đỗi ngạc nhiên: "Anh cũng nghe thấy ư?"

Diệp Hạo Ninh không nhìn cô, nhắm mắt lại, ánh đèn neon bên ngoài xe không ngừng lướt qua trên khuôn mặt tuấn tú của anh, hình thành vô số những ánh sáng đan chéo vào nhau.

" Em phát hiện ra anh làm thế nào mà lại giả bộ được chứ?" Cô ngồi gần lại, lay anh: " Rõ ràng là tỉnh táo, lại đi giả bộ ngủ, em sắp bị anh ép chết rồi!"

Anh khẽ hừ nhẹ một tiếng, kỳ thực trong hơi thở vẫn còn hơi rượu, ngực cũng nặng nề, buổi tối thực sự đã uống quá nhiều, nhưng vẫn không tới mức bất tỉnh nhân sự, thế nên nghe xong cuộc đối thoại không có kết cấu giữa Trương Bân và cô lại cảm thấy bất đắc dĩ và buồn cười. Đối thoại cùng với kẻ rõ ràng không tỉnh táo, lại hứng chí đến vậy, việc như vậy không chừng chỉ có Tiếu Dĩnh mới làm được thôi.

Đêm khuya hôm đó, anh đem cô đặt ở dưới thân, trước khi toàn bộ ý thức sụp đổ, cô cố gắng bắt kịp một tia sáng rõ ràng cuối cùng, mơ hồ hỏi anh một câu:

"Còn anh.....? Vì sao lại tình nguyện tiến vào nấm mồ?"

Thế nhưng không có câu trả lời, liền bị dẫn vào một thế giới tuyệt diệu và mãnh liệt khác, tuyệt nhiên không thể suy nghĩ được gì nữa.

Hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, có vẻ như rất nhiều người đều nói như vậy, nhưng mà Tiếu Dĩnh lúc đó lại không đồng tình, thậm chí trước đó, cô hoàn toàn mong chờ sẽ cùng người yêu tiến vào lễ đường. Chỉ có điều, người yêu đó, cô trước sau vẫn nghĩ là Trần Diệu. Nhưng rốt cuộc thì anh vẫn là rời xa cô.

Chia tay đúng vào tiết thu, trong bầu không khí vẫn còn sót lại tia khí oi bức của một mùa hè dài đằng đẵng, chỉ hơi nhúc nhích thôi đã vã mồ hôi, nhưng giây phút đó cô lại cảm thấy lạnh cực kỳ, lạnh đến mức phải ôm chặt hai cánh tay mới có thể miễn cưỡng kiểm soát đượ cơ thể đang run rẩy.

Lúc đó, cô ngồi xổm ở băng ghế dài trong công viên khóc gần như kiệt sức,đám trẻ em lớn nhỏ chơi xung quanh
Prev..1....18.19..20..21.22....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
» Một vài giây, một chiếc lá, điều ước… và tôi
» Hai mươi lần, và sẽ là của bạn mãi mãi
»
» Hai bao tải của một người mẹ khiến cả trại giam bật khóc
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0003/s
Thanks to Xtgem


Teya Salat