ta không thoải mái chút nào. Tiếu Dĩnh nhấp một ngụm trà, liếc mắt nhìn anh ta, rồi đặt cốc trà xuống cười nói: " Lý tiên sinh khi đi tìm việc chắc là cũng chẳng mất mấy công sức."
Người kia chậm rãi gật đầu: " Vâng. Thực ra công ty chúng tôi từ trước tới nay yêu cầu rất cao, tôi cũng có chút may mắn, trước khi tốt nghiệp đã được ký hợp đồng."
May mắn cái con khỉ! Tiếu Dĩnh mặt thì cười cười, trong lòng thì lại chửi, vì trên mặt anh ta chẳng nhìn thấy vẻ gì là may mắn và khiêm tốn cả.
Một lúc sau thức ăn được đưa lên, lại nghe anh ta nói: " Những đồ ăn nhiều dầu mỡ, nhiều protein thế này thì chỉ nên ăn ít thôi, sẽ rất dễ dẫn đến thừa Cholesterol.'
Món ăn là do Tiếu Dĩnh gọi, nhìn thấy anh ta không chịu động đũa, cô cũng không khách sáo, gắp một miếng cho vào miệng rồi mới quay sang cảm thán:" Lý tiên sinh hiểu biết nhiều về dưỡng sinh như vậy, học vấn thì uyên bác, điều kiện công việc lại tốt, thật là hiếm thấy."
" Cô quá khen. Nhưng rau vẫn là tốt, chất xơ tốt cho tiêu hoá, giá cả cũng chấp nhận được."
" Ôi dào, tiên sinh với tiểu thư gì." bà chị đồng nghiệp kiêm người đi trung gian ngồi bên cạnh cười nói: " Đều đã quen nhau rồi, nghe thế xa lạ quá. Sau này đều là bạn bè mà!"
Tiếu Dĩnh cắm cúi ăn, trong lòng nghĩ, làm gì có sau này? Chẳng có sau này đâu!
Sau này không muốn gặp loại người này nữa. Chả trách anh ta hơn 30 rồi mà vẫn chưa tìm được đối tượng.
Hứa Nhất Tâm nghe hết câu chuyện thì cười đến đau cả bụng, " Tiếu Dĩnh ơi là Tiếu Dĩnh, thật là chúc mừng cậu đấy, lần đầu tiên lại gặp được loại người như vậy. Hơn nữa chắc chắn anh ta sẽ trường thọ, nếu không có tai hoạ gì, lại chú ý chăm chút như anh ta, chắc chắn sẽ sống đến 180 tuổi. Thật là sống lâu hiếm có, nếu cậu mà đi lại với anh ta thì làm sao mà chịu được cơ chứ............."
" Đi!" Cô lấy chân đạp bạn, " Những chuyện như thế này, lần sau chết cũng không đi."
" Ừ. Thực ra tớ cũng đồng ý với cậu, nhưng hôm đấy không phải là không có chuyện hay?
Tiếu Dĩnh chống tay lên cằm nhớ lại. Thực ra cũng không thể nói là không có chuyện hay. Ít nhất ở giữa còn chem xen một sự nhầm lẫn, mặc dù hơi xấu hổ một chút, nhưng trái lại ấn tượng còn sâu sắc hơn việc gặp mặt gã kỹ sư Lý kia.
Nhưng nói tóm lại, Tiếu Dĩnh vẫn cho rằng ngày hôm đó thật đen đủi, gặp toàn những ngưòi không ra gì.
Nhưng không ngờ rằng, chỉ một tháng sau, cô gặp lại Diệp Hạo Ninh. Địa điểm có hơi đặc biệt, tại bệnh viện số 1 của thành phố.
Hôm đó vừa lúc cô đi công tác về liền bị mấy người bạn kéo ra ngoài ăn uống một trận, khi ngồi trong phòng KTV đã cảm thấy có gì đó không ổn, âm thanh quá ồn, làm cô hơi đau đầu. Khi đó chỉ nghĩ là do đi đường xa về mệt lại uống thêm một chút rượu nên cũng không chú ý lắm, chẳng ngờ khi về đến nhà cặp thử nhiệt độ mới phát hiện ra mình đang sốt.
38,4 độ, thảo nào mi mắt cứ nặng dần.
Lúc đó đã quá muộn, Tiếu Dĩnh chẳng nghĩ được ra có thể nhờ ai đi cùng đến bệnh viện, nên cố gắng ra ngoài gọi taxi đến bệnh viện khám.
Đèn của khu cấp cứu sáng choang, hành lang dài hun hút nồng nặc mùi thuốc khử trùng, thỉnh thoảng có vài y tá khẽ khàng qua lại, nhưng có rất nhiều người bệnh đang xếp hàng chờ khám và người nhà đi theo.
Hình như người nào cũng có người đi kèm, trừ cô.
Cô lấy được số khám rồi ngồi xuống, nắm chặt trong tay cuốn sổ khám bệnh mỏng dính, vừa đúng chọn được hai chiếc ghế liền nhau chưa có người ngồi, nên nhìn lại càng thấy lẻ loi.
Một lúc sau cảm thấy cơ thể khó chịu hơn, cô nghĩ không biết có phải là nhiệt độ tăng thêm không, sờ tay lên trán nhưng lòng bàn tay toàn mồ hôi nên chẳng phát hiện được gì. Cô thu tay về, đầu nặng trịch dựa vào chiếc ghế cứng đờ, chỉ cảm thấy lạ, làm sao nửa đêm rồi mà bệnh viện vẫn còn bận rộn như vậy?
Ngày xưa ở trường thật là sướng, bệnh xá trường ở gần khu ký túc xá, chỉ phải đi bộ năm sáu phút, hơn nữa phòng cấp cứu chắc chắn không giống như thế này, xếp hàng đã phải xếp cả nửa ngày, cấp cứu đã trở thành chậm cứu.
Thực ra ban đầu cô cũng không biết. Cô rất ít khi bị ốm, ngay cả thời điểm vất vả nhất trong những năm đại học là kỳ tập quân sự cô cũng không có vấn đề gì, mọi người bị phơi nắng gần như ngất xỉu thì cô càng phơi nắng tinh thần càng cao, mồ hôi đầm đìa nhưng tinh thần rất sảng khoái.
Hứa Nhất Tâm ghen tị mắng cô là đồ quái thai, cô chỉ cười hì hì: " Tớ thể chất tốt, mọi người ngưỡng mộ lắm
Prev..
1....
26.
27..28..29.
30.
...97..
Next Đến trang: