đấy!" khoé môi cong cong, rất đắc ý.
Nhưng thực tế chứng minh, những lời như vậy không nên nói, nói nhiều rồi sẽ có báo ứng.
Cuối cùng thì cô cũng ốm một trận ra trò.
Từ cảm nhẹ chuyển thành sốt cao, tiếp theo đó là viêm phổi cấp tính và sốt nhẹ kéo dài, khó chịu vô cùng, cứ như mất đi một nửa mạng sống.
Và lúc đó mới nhận ra được cái hay của việc yêu đương, vì có người ấy, từ đầu tới cuối ở bên cạnh hỏi han, tất cả mọi việc đều do ngưòi đó lo liệu, còn cô chỉ cần dựa vào lòng anh và thở là đủ.
Lần đầu tiên đi cấp cứu là do Trần Diệu nửa đêm đạp xe đạp đưa cô đi.
Đó là một đêm đông lạnh, tuyết ở hai bên đường dường như tích lại cả mấy tuần vẫn chưa tan, cô bị cuốn trong cái áo bông dày cộp, đến đôi mắt cũng suýt bị trùm mất trong khăn quàng, khi đó chỉ nghe thấy tiếng bước chân của Trần Diệu bước trên con đường vắng vẻ, hình như trên mặt đường có nước nên nghe thấy những tiếng lép bép khe khẽ.
Rõ ràng lúc ấy sốt chóng mặt rồi nhưng tai lại thính hơn cả lúc bình thường, cô ngồi phía sau xe đạp, ngoài tiếng ho nặng nhọc của chính mình dường như còn nghe thấy tiếng hơi thở của Trần Diệu.
Đột nhiên cô cảm thấy xót xa muốn rơi nước mắt, chỉ vì trong lúc giá lạnh này vẫn còn có một người ở bên cạnh và chia sẻ hơi thở với cô.
Cuối cùng đến được bệnh xá của trường, cô không còn chút sức lực nào, anh bế cô đi khám – vào viện rồi đến chỗ truyền nước, mặc dù cô khó chịu nhắm nghiền mắt lại nhưng vẫn biết có anh luôn ở bên cạnh cô. Dường như thế là yên tâm rồi, ngón tay khẽ ngoắc lấy tay anh, hình như có môt chút ấm áp từ ngón tay lan toả ra toàn thân......
Lúc đó Trần Diệu nhẹ nhàng hôn lên trán cô, an ủi: " Không sao dâu." Cô chọn hoàn toàn tin tưởng vào anh, nhất định sẽ không sao.
Y tá đang đứng ở cửa gọi tên, Tiếu Dĩnh chậm chạp mở mắt ra, ánh đèn ở trên đỉnh đầu sáng trưng, cô ngồi một lúc rồi vịn tay vào lưng ghế từ từ đứng dậy.
Những bước chân cứ bồng bềnh, rõ ràng sàn lát gạch cứng nhưng cô bước thấp bước cao như đi trên môt lớp bông. Chỉ sau hai ba bước, cô cảm thấy hơi thở và nhịp tim rất nhanh, dường như thở không ra hơi, cô nghĩ mình sẽ ngất xỉu sau đó, ai ngờ một giây sau có ai đó đã nhẹ nhàng đỡ lấy tay cô.
Thực ra Diệp Hạo Ninh cũng rất ngạc nhiên, vào lúc này tại nơi này, lại gặp lại cô. Một tháng trước cô đột ngột xông vào sảnh ăn của anh, không những làm gián đoạn một cuộc điện thoại quan trọng mà còn hồ đồ nhận nhầm anh là một người khác.
Diệp Hạo Ninh thừa nhận, hôm đấy mình có lẽ cũng đang buồn chán nên cũng không nói rõ sự thật cho cô. Khi Tiếu Dĩnh tự giới thiệu, phản ứng đầu tiên của anh là cô đang chào bán hàng hoặc giới thiệu bảo hiểm, nhưng tiếp theo đó thì không giống nữa, vì rõ ràng nhìn cô không đủ mặt dày để làm những việc này, hơn thế nữa là hình như không có vẻ là tự nguyện, đến nụ cười cũng có vẻ miễn cưỡng.
Lúc này anh mới biết là cô nhận nhầm người, nhưng bỗng nhiên lại không muốn nói cho cô biết, chỉ cảm thấy cô gái trẻ trước mặt có một vẻ thuần khiết hơi ngô ngố, giống như một bông hoa được trồng trong nhà kính, đã quen đuợc bảo vệ, thậm chí không dính phải dù chỉ là một hạt bụi nhỏ.
Thực ra anh đã sơm nhín thấy cô ngượng ngùng nhưng lại càng cảm thấy thích thú. Anh nhìn vào mắt cô dưới ánh đèn, vốn dĩ là vì phép lịch sự tối thiểu và sự tôn trọng, nhưng không biết tại sao, sau đó lại phát hiện ra đôi mắt của cô cực kỳ sinh động, đen nhánh và trong sáng, giống như đá đen, khi nói chuyện nó lấp lánh ánh sáng thanh tú, lại duờng như óng ánh.
Một lúc sau anh thậm chí có một chút mơ màng, dường như thực sự bị thu hút, sau đó nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc của cô khi nhận điện thoại, lại càng thấy buồn cười, thế nên cuối cùng mới chủ động nói ra tên mình và không mong có cơ hội gặp lại, nhưng ít nhất anh cảm thấy cô thật thú vị cho một bữa tối vốn rất yên tĩnh.
Nhưng Tiếu Dĩnh lúc này khác hoàn toàn với ngày hôm ấy, nét mặt xám xịt hoàn toàn mất đi thầm sắc sinh động.
Anh đỡ cánh tay cô, nhìn một lượt rồi hỏi: " Cô ốm à?" nhìn cô dường như chưa hoàn hồn, bất giác giơ tay ra sờ lên trán cô.
Quả nhiên, đang sốt cao.
Kết quả là bác sỹ vừa kê đơn thuốc vừa trách móc: " Làm sao đến tân bây giờ mới đưa đến."
Diệp Hạo Ninh ngồi bên cạnh, không biết nói gì.
Bác sỹ ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt lướt qua bàn tay đang dìu Tiếu Dĩnh, giọng nói mới nhẹ nhàng một chút rồi lại cúi xuống tiếp
Prev..
1....
27.
28..29..30.
31.
...97..
Next Đến trang: