wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Chúc bạn: 12 tháng phú quý, 365 ngày phát tài, 8760 giờ sung túc, 525600 phút thành công 31536000 giây vạn sự như ý...
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 50443507
Visits Today: 73409
This Week: 945268
This Month: 2437953

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

nãy chỉ là một cái cớ. Trong lòng không kiềm được cảm thấy áy náy, con người trước mặt bịa ra những lời nói dối đều là cao thủ, dáng vẻ nghiêm chỉnh một chút cũng không hề lộ ra sơ hở.

Nhưng mà thế cũng tốt, cô vội nói : "Em cũng về nhà."

Đi vào trong nhà cũng không nói gì với nhau

Lúc còn ở trên xe Tiếu Dĩnh đã cởi bỏ chiếc khăn quàng cổ xuống, bởi vì trên cổ làn da trắng ngần nên mấy vệt đỏ càng ngày càng dễ nhận thấy

Cô rốt cuộc vẫn cảm thấy hơi đuối lý.

Nghĩ đến cảnh tượng tối hôm qua, không khí như vậy đã rất tốt rồi, đặc biệt là sau quan hệ nhạt nhẽo trong khoảng thời gian dài như vậy giữa bọn họ. Nhưng mà trong thời điểm quan trọng cô lại thất thần chỉ vì một câu nói đơn giản ma xui quỷ khiến cho cô lại nhớ đến Trần Diệu, nhớ lại những hình ảnh rất lâu dài đó

Cũng chẳng trách mà Diệp Hạo Ninh lại tức giận, một con người như anh, lúc nào cũng có một sự ngạo mạn được giấu kín, làm sao có thể nhẫn nhịn được việc tinh thần cô chu du ở nơi khác chứ.

Điều đó đối với anh ta mà nói dường như là một sự sỉ nhục

Thực ra cô cũng không muốn căng thẳng với anh hơn nữa ưu điểm lớn nhất từ nhỏ đến lớn của cô là biết sai sẽ sửa đổi, do đó sau khi suy nghĩ một lúc lâu ở phòng khách cuối cùng cô cũng đi vào phòng ngủ chủ động nói chuyện để hóa giải tình thế bế tắc này.

Diệp Hào Ninh đang nửa nằm trên giường đọc tạp chí nhìn thấy cô đi lại bên cạnh liền hơi nhướn mày lên nhìn cô.

Cô im lạnh một lúc, mới nói: "Tối hôm qua em không ngủ được."

Anh không nói gì

Cô lại nói: "Em lạ giường."

Cuối cùng anh cũng mở miệng: "Rốt cuộc em muốn nói gì?"

Cuối cùng Diệp Hạo Ninh cũng nhường giường cho cô ngủ bù, nhưng cô lại không thể ngủ được. Trong phòng rất lạnh cô kéo chăn lên kín cằm trong khi hít thở ngủi thấy mùi hương bặc hà thoang thoảng.

Cô hơi hoang mang, trong lòng nghĩ, sao lại đi đến nước này chứ, trước đây rõ ràng là rất tốt mà.

Rèm chắn ánh sáng trong phòng ngủ được kéo kín mít, một tia nắng cũng không thể lọt vào, cô nằm trong không gian lạnh lẽo tối tăm lại như là tối qua quả thật không ngủ được, bình tĩnh lại hai thái dương giật giật như là có hàng trăm hàng nghìn con ngựa đang chạy không có lúc nào yên tĩnh

Sau đó cũng ngủ thiếp đi, chuyến bay vào lúc vãn chiều nhưng Tiếu Dĩnh không đặt đồng hồ vì biết rằng Diệp Hạo Ninh ở nhà cho nên yên tâm ngủ.

Cho đến khi ngủ dậy thấy căn phòng vẫn tối, không thể phân biệt được sự thay đổi của thời gian, Cô lần mò một lúc trên đầu giường mới nhớ ra rằng điện thoại ở trong phòng khách, liền thoải mái xuống giường.

Nào ngờ Diệp Hạo Ninh đang ngồi trong phòng khách nghe điện thoại, khuôn mặt hướng về phía của sổ, giọng nói rất nhỏ nhưng lờ mờ vẫn thấy trong đó sự tức giận. Cũng không biết rằng đầu dây bên kia là kẻ xui xẻo nào, lại có thể làm cho người yên lặng như anh ta tức giân thế.

Tiếu Dĩnh cô ý đi nhẹ nhàng đến, thật ra còn cách anh một đoạn đột nhiên anh quay người lại sắc mặt quả nhiên lạnh lùng âm u.

Cô cầm điện thoại lên xem thời gian, chỉ nghe thấy anh nói: "Trước tiên cứ quyết định như vậy đi." Giọng điệu hơi không kiên nhẫn, sau đó dập tiện thoại, lại ngừng lại một lúc, nói nhạt: "Ăn chút gì đó rồi hãy ra sân bay."

"Ừ."Lúc đó cô mới kịp phản ứng câu nói cuối cùng là nói với cô, ánh mắt cũng nhìn theo, chỉ thấy trên bàn ăn đã bày sẵn cơm

Đương nhiên là không phải do anh làm, bởi vì từ trước tới giờ anh chưa bao giờ động tay đi vào bếp, ít nhất là cô chưa từng nhìn thấy. Nhưng lại kén ăn, đến mức có thể trở thành một chuyên gia ẩm thực được, lúc đầu cô hay bảo anh thử thức ăn nhưng sau vài lần bị đả kích cảm thấy quá mất mặt ngay đến một chút tự tin cũng suýt rời xuống vực thẳm. Sau này nghiêm túc cảnh cáo anh không được nói những câu tổn thương đến lòng tự trọng của người khác nữa, nếu không thì cô sẽ bãi công. Còn anh không biết có phải vì đã quen với tay nghề của cô không từ đó về sau rất ít khi bắt bẻ.

Tiếu Dĩnh ngồi xuống nếm thử hai miếng, liền biết ngay đó là cơm của nhà hàng, hơn nữa chính là nhà hàng họ đến ăn tối hôm trước. Diệp Hạo Ninh không ăn, căn nhà quá lớn, anh vừa ở đây đã không hiểu đi đâu đó rồi

Kết quả là đợi cô ăn xong ,lúc đã chuẩn bị sẵn sàng đi ra ngoài anh ta đã ăn mặc chỉnh tề xuất hiện trước mặt cô

"Anh cũng đi ra ngoài sao?" Cô hơi đờ đẫn hỏi một câu hỏi ngu ngốc.

Diệp Hạo Ninh trong chốc lát mím chặt môi, dường
Prev..1....33.34..35..36.37....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Luôn luôn thay đổi
» Luôn luôn thay đổi
» Anh hạnh phúc bên người ta chứ?
»
» Lời nguyền Ebola
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem


Pair of Vintage Old School Fru