liền không thấy bóng dáng đâu nữa.
Chỉ là thời gian không cho phép cô nghĩ nhiều, sau khi đứng đờ đẫn một lúc ở đó, lại vội vội vàng vàng đi vào đổi một cửa đăng ký khác.
Cô luôn không thể hiểu được tâm trạng của Diệp Hạo Ninh, giống như là không bao giờ hiểu được anh đang nghĩ gì. Từ khi mới gặp nhau cô đã bị anh trêu đùa đến quay vòng vòng, do đó liền tạo nên một cái mở đầu không tốt như vậy dẫn đến sống chung với nhau và sự giao tiếp tình hình cũng không tốt lên bao nhiêu.
Sau khi đăng ký xong, trong khi cô tiếp viên hàng không bận rộn sắp xếp hành lý và chỗ ngồi của khách Tiếu Dĩnh liền tắt điện thoại, cúi người xuống cầm sách lên, thật ra tạp chí trên máy bay chẳng có nội dung gì, cũng chỉ là để giết thời gian, một cuốn sách dày được nhét trong túi phía trước ghế ngồi, cô hơi dùng sức để rút nó ra, sau đó ghế ngồi bên cạnh liền có người ngồi vào.
CHƯƠNG 9
Sau khi đăng ký xong, trong khi cô tiếp viên hàng không bận rộn sắp xếp hành lý và chỗ ngồi của khách Tiếu Dĩnh liền tắt điện thoại, cúi người xuống cầm sách lên, thật ra tạp chí trên máy bay chẳng có nội dung gì, cũng chỉ là để giết thời gian, một cuốn sách dày được nhét trong túi phía trước ghế ngồi, cô hơi dùng sức để rút nó ra, sau đó ghế ngồi bên cạnh liền có người ngồi vào.
Thời khắc đó bỗng phảng phất một hơi thở quen thuộc, thậm chí cô còn chưa kịp phản ứng thì quyển sách trên tay cô đã bị rút ra một cách nhẹ nhàng. "cái này có gì đáng xem chứ" giọng nói chậm rãi bên cạnh vang lên.
Tiểu Dĩnh lập tức quay đầu sang, tim khẽ đập nhẹ nhưng cơ thể như bị phù phép bất giác ngẩn ra, dường như không tin vào mắt mình vậy.
Mặt trời đỏ rực đã gần lặn xuống núi làm cho bầu trời tầng tầng lớp lớp nhuộm đỏ ráng chiều, những tia nắng còn sót lại len lỏi chiếu vào cửa sổ máy bay mang một vẻ huyền ảo và không thực.
Diệp Hạo Ninh ngồi bên cạnh tiện tay lật lật mấy trang rồi sau đó nhét lại vào trong túi, lúc này đôi mắt sáng mới liếc nhìn qua, khóe môi khẽ nhếch lên như đang cười, như khoái chí trước bộ dạng của cô lúc này.
Cô tiếp viên xinh đẹp lại đi qua đi lại kiểm tra công tắc an toàn trước khi máy bay cất cánh, đôi mắt hẹp dài tuyệt đẹp đó ngước nhìn cô với một khoảng cách vô cùng gần mà cô lại không thể nào nhìn thấy điểm tận cùng của nó tựa hồ như đôi mắt của anh ta là một cái đầm nước sâu thăm thẳm mà cô không bao giờ thăm dò đến đáy của nó được vì vậy mà cũng không thể nhìn rõ được đằng sau đôi mắt ấy là những tâm trạng và suy nghĩ gì.
Qua một lúc lâu, Tiểu Dĩnh mới buột miệng hỏi một cách khó hiểu: "... Sao anh lại đến đây" không phải là đã lái xe chạy đi rồi sao? Tình hình hiện tại thật sự khiến cô cảm thấy mơ hồ, hoàn toàn không biết anh ta chui ra từ đâu nữa. Cô lại hỏi tiếp: "Còn xe của anh đâu?" "Nhà xe" trông cô có vẻ như còn muốn hỏi thêm điều gì nữa, Diệp Hạo Ninh cuối cùng cũng phải bật cười: "Em lấy đâu ra lắm câu hỏi ngớ ngẩn vậy hả?" .Những ngón tay mảnh khảnh nhè nhẹ ấn ấn hàng chân mày, rồi quay người lại dựa vào ghế khép mắt lại, không nhìn cô nữa, "..."
Ngày trước, anh ta cũng nói cô ngốc khi lần đầu cùng ăn cơm với nhau, anh ta đã nói như thế, "sao em lại ngốc vậy". Dường như mang một chút bất lực và kỳ lạ, nhưng đó đã là chuyện từ rất lâu rồi. Rõ ràng là chỉ cách đây có 2 năm nhưng tưởng như là đã rất xa xôi.
Cô lại hỏi: "Sao trước đây không nói cho em biết anh cũng đi chuyến bay này?" Nhìn bộ dạng thoải mái của anh ta, cô nghĩ kỹ lại vẫn không nhớ ra lúc ra khỏi nhà anh ta có mang theo hành lý.
Diệp Hạo Ninh nhắm mắt, tỉnh nhưng vờ không nghe thấy.
Cô lại hỏi: "Lúc này anh đến thành phố B làm gì chứ?"
"..., Thưa cô, xin cô hãy thắt dây an toàn vào, máy bay sẽ cất cánh ngay đấy ạ!" Nhân viên phụ trách chuyến bay cúi người xuống nhẹ nhàng nhắc nhở, quay sang đụng phải gương mặt của Diệp Hạo Ninh, cô giật mình một phút, mấp máy môi định nói chuyện nhưng có lẽ nghĩ rằng Diệp Hạo Ninh đang ngủ nên không tiện quấy rầy. Cuối cùng cũng đành mỉm cười lịch sự với Tiểu Dĩnh, không nói lời nào nữa và bước đi.
Lúc này đã có thể nghe thấy tiếng động cơ mơ hồ của máy bay, chiếc máy bay khổng lồ bắt đầu chuyển động trên đường băng và từ từ cất cánh.
Tiểu Dĩnh nhớ lại thái độ của cô tiếp viên, như bừng tỉnh, đưa tay lay người ngồi bên cạnh: "Quay về hàng ghế hạng nhất của anh đi kìa".
"Không muốn". Cuối cùng Diệp Hạo Ninh cũng chịu mở miệng, sau đó trước khi cô kịp phản ứng lại thì anh đã đưa tay ra cầm chặt lấy tay cô, nói
Prev..
1....
35.
36..37..38.
39.
...97..
Next Đến trang: