vào trong
Điều cô nói là thật. Anh thật sự rất đẹp trai, cho dù là nằm như vậy, dường như vẫn có khí chất lười nhác phóng khoáng. Làm cho cô bất chợt nghĩ đến trang bản phụ của một tạp chí mà cô xem mấy hôm trước, một anh chàng người mẫu nước ngoài gày khôi ngô tuấn tú nằm nghiêng người trên chiếc ghế salon phong cách Mỹ. Trùng hợp là, tư thế nằm lại dường như giống hệt Diệp Hạo Ninh lúc này, chỉ có điều đôi mắt khép hờ của anh chàng người mẫu liếc nhìn vào ống kính, ánh mắt mê hoặc lòng người.
Cả bức ảnh đen trắng rõ ràng, có một vẻ đẹp mạnh mẽ đơn giản, kết cấu rất hài hòa, thợ chụp ảnh này quả thật là cao nhân, trong chốc lát đã nắm giữ được ánh mắt của người xem
Lúc đó Hứa Nhất Tâm bị anh chàng làm cho mờ mắt, nước bọt sắp rớt xuống.
Cho nên cô đột nhiên muốn chụp Diệp Hạo Ninh lúc ngủ, nghĩ đến hôm nào đó cho Hứa Nhất Tâm xem, ai bảo cô ấy là fan trung thành của anh chứ
Diệp Hạo Ninh nhìn màn hình lúc đó cũng không nói gì, cô sợ anh sẽ xóa mất bức ảnh vội vàng cướp lại điện thoại, ai biết được vừa cầm vào điện thoại thì chuông liền vang lên
Vẫn là bài hát tràn đầy niềm vi trẻ thơ :"2 con hổ", Diệp Hạo Ninh cười rồi tự ý đi vào phòng khách, còn cô vẫn ngồi trên giường đờ đẫn một lúc, sau đó mới nghe điện thoại.
Tiếng nói của Trần Diệu cất lên :"Về đến nhà chưa?"
Cô nói "rồi", bây giờ mới nhớ ra lúc đó trước khi lên xe hình như có dặn dò, nhưng cô về đến nhà lại quên không báo cho anh.
Anh ta dường như nhẹ nhõm hẳn, cười nói :"Vậy thì tốt" ngừng lại rồi hỏi :"Đã ngủ chưa?"
Trước đây cũng luôn như thế, anh nhắn tin cho cô hỏi đã ngủ chưa?, hoặc là đã dậy chưa? Mặc dù không nghe thấy giọng nói nhưng vẫn biết được ngữ điệu và ngữ khí như thế nào, cũng giống như bây giờ, dịu dàng như nước, còn cô thì vẫn cứ ở trên giường nằm trốn trong chăn mượn ánh đèn trắng heo hắt, trả lời tin nhắn từng chữ từng chữ.
Có tối thật sự buồn ngủ rồi, nhưng không nỡ nói tạm biệt, cho dù ngày nào cũng gặp nhau nhưng cô vẫn không đành lòng nói chúc ngủ ngon, cho đến khi anh chủ động nói, cô bé ngốc, ngủ thôi, tắt máy nhé. Cô mới cười rồi tắt máy, ngủ một đêm ngon lành.
Nhưng bây giờ, cô ngủ hay chưa thì có quan hệ gì với anh chứ?
Do đó nói nhạt :"Chưa". Thực ra trong lòng vẫn đè nén nỗi đau, nhưng đã trở nên rất nhỏ rồi, dường như chỉ là khi hít thở có thể bỏ qua nó, quên mất nó.
Trần Diệu không nói gì, nhưng cũng không cúp máy ngay, căn phòng yên tĩnh quá, Tiểu Dĩnh cúi đầu nhìn chiếc ga giường lộn xộn, dường như nghe thấy tiếng thở của anh, hoặc chỉ là hơi thở của cô, bởi vì ngay bên tai cô, rõ ràng như thế.
Một tiếng động đột ngột vọn ra từ bếp, cô mới dời mắt mình, nói :"Nếu không có việc gì, em cúp máy đây"
Kết quả đây là lần đầu tiên cô cúp máy trước Trần Diệu, đi ra ngoài liền thấy Diệp Hạo Ninh đang loay hoay trong bếp, đôi tay không ngừng lật tìm các ngăn tủ
Cô hỏi :"Anh tìm gì thế?"
Anh lại một ngăn tủ trên tường, nhìn nhìn, sau đó mới quay mặt lại nói :"anh đói rồi"
"Đồ ăn để ở trong tủ lạnh, anh mở máy cái đó ra làm gì?" mặc dù giọng nói của nah lúc đó rất vô tội, vừa hiếm khi thấy lại rất hay, nhưng cô vẫn cảm thấy không có gì để nói"
Khuôn mặt anh buồn bực :"Trong tủ lạnh toàn đồ ăn thừa"
Ô, đúng rồi, anh từ trước đến nay không ăn cơm thừa bao giờ. Mặc dù sớm biết thế, nhưng lúc này Tiểu Dĩnh vẫn than vãn :"Tại sao anh lại có nhiều tạt xấu thế chứ? Đâu phải là thuốc độc!" Bởi vì trong tủ lạnh thật sự không có đồ tươi, lúc tối ăn cơm có thừa một ít, cô dùng giấy bọc gói lại định ngày mai một mình ăn tạm cũng được.
Bây giờ đối mặt với sự bắt bẻ của Hạo Ninh đại thiếu gia, cô chẳng còn cách nào khác, cuối cùng Diệp Hạo Ninh nói :"Đi ra ngoài ăn cơm với anh"
Đã nuộn như vậy rồi, đi đâu ăn chứ? Hơn nữa cô thấy mệt, thật sự không ứng phó được với sự cao hứng của anh, cuối cùng đành hỏi :"Rốt cuộc anh muốn ăn gì? Mì tôm được không?" thật ra biết anh không ăn, cô chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi
Quả nhiên thấy anh lập tức cau mày, liếc mắt nhìn cô nói :"Đó là thức ăn cho người sao?"
"Ô' cô mở miệng nói :"Những loại người như anh thật khó hầu hạ quá" cô cố tình nhấn mạnh trọng âm, dường như hơi nghiến răng nghiến lợi, anh ta lại không thèm chắp vặt cô, chỉ dương mày cười, dáng vẻ lương thiện vô tội :"Đột nhiên muốn ăn cháo thịt nạc với trứng muối"
CHƯƠNG 14
Nếu mà không biết Diệp Hạo Ninh từ
Prev..
1....
64.
65..66..67.
68.
...97..
Next Đến trang: