gian gần đây luôn không yên bình cũng không biết do ai bắt đầu nữa, lại do ai mà chiến tranh tăng thêm một cấp, tóm lại cuối cùng cũng làm loạn lên rồi kết thúc không vui vẻ gì
Anh uống quá nhiều, thái dương đau nhức, cũng không phân biệt được ai đúng ai sai, chỉ là cúi đầu nhìn thấy khuôn mặt ỉu xìu ấy, trong chốc lát mềm lòng, cho nên liền nói :"Ngủ sớm đi"
Cô vẫn không thèm để ý đến anh
Cửa sổ đóng chặt, bên ngoài những con côn trùng nhỏ đang nhìn vào ánh sáng trong phòng, thiêu thân lao đầu về phái trước, đập vào cửa kính, phát ra những tiếng động nhỏ.
Còn cô vẫn cứ nhìn thất thần, khuôn mặt nghiêng dưới ánh đèn ngưng tụ tạo nên một đường nét dịu dàng, ngay cả ánh sáng ở đáy mắt cũng ngưng đọng, sâu thẳm âm u.
Trong khoảng khắc đó anh thật sự muốn biết cô đang nghĩ gì, lại có thể chuyên tâm như vậy, dường như chìm đắm trong thế giới riêng của mình mà bỏ lại anh ở bên ngoài.
Anh lại gọi cô một tiếng, cô dường như vẫn không nghe
Ánh đèn sáng trưng, sự yên lặng bao trùm căn phòng, trong chốc lát anh chỉ cảm thấy chán nản chưa từng có, trong lòng anh dường như cũng trở nên mệt mỏi, chỉ vì cô gái này lúc nào cũng như trẻ con, buồn vui đau khổ chỉ cần nhìn ánh mắt là đoán ra được, nhưng có lúc anh lại cảm thấy mình như chưa bao giờ quen biết cô.
Lúc đó thứ duy nhất có thể khẳng định, trong lòng cô có một người, mà người đó chắc chắn không phải anh.
Tiểu Dĩnh ngâm mình trong bồn tắm đến mức da nhăn đi mới chịu đứng dậy, sau đó phát hiện bàn ăn đã được dọn sạch, bát đũa cũng đã rửa sạch và cất vào đúng chỗ.
Diệp Hạo Ninh nằm trên giường đọc tạp chí, cô định khen anh vào câu nhưng lại không nói ra được, chỉ hỏi :"Sao một người con trai cùng một người con gái lại dễ dàng phát triển nên quan hệ tình nhân nhỉ?"
Diệp Hạo Ninh nghi ngờ nhìn cô :"Anh nhìn rất giống như chuyên gia tình cảm sao?". Câu hỏi nhàm chán và vô vị như thế, anh chưa bao giờ suy nghĩ qua.
"Anh dùng góc độ và lập trường của đàn ông phân tích một chút xem nào". Tiểu Dĩnh dùng cả chân lẫn tay trèo lên giường, vì đầu đang ướt nên không dám nằm xuống, liền ngồi cạnh anh, khuôn mặt nghiêm túc :"Liệu có loại con trai nào nói một đằng nghĩ một nẻo không ? Rõ ràng trong lòng thích một người con gái nhưng lại giả vờ như không quan tâm, thậm chí cố ý tỏ ra ghét người con gái đó. Hoặc là cố ý trêu đùa, hoặc là gây tranh cãi để được chú ý?"
Cô nói về Hà Minh Lượng, ai biết được rằng đôi môi Diệp Hạo Ninh nhẹ nhàng chau lại, ánh mắt như đang suy nghĩ gì, thần sắc lại hơi bất thường.
"Nét mặt anh kiểu gì vây?" cô hỏi, rồi nói tiếp :" chẳng lẽ anh nghĩ những hành động như thế rất ấu trĩ sao? Thực ra em cũng nghĩ thế, giống như học sinh trung học mười mấy tuổi vậy, lấy việc đùa nghịch người con gái mình thích làm niềm vui, như là sợ đối phương biết được tâm tư không thể cho ai biết của mình vậy......."
Người bên cạnh cuối cùng cũng không thể chịu được cắt ngang lời cô :"Tiểu Dĩnh, rốt cục em muốn nói gì?"
"À, là chuyện Hứa Nhất Tâm và Hà Minh Lượng mà. Hôm nay anh không có ở đó, em luôn cảm thấy giữa họ có sự mập mờ. Vốn dĩ lúc còn đi học, rõ ràng là tỏ ra bộ dạng có anh thì không có tôi, quả thật coi đối phương như kẻ thù, bây giờ nghĩ lại thấy thật buồn cười"
" Ồ" Diệp Hạo Ninh im lặng một lúc, sắc mặt dần trở lại bình thường, dường như chẳng có hứng thú gì. Chỉ dướn dướn mày nói :"Có một câu nói là: Không phải oan gia không chạm mặt"
Tiểu Dĩnh thấy quen quen, nghĩ một lúc mới nhớ ra trước đây Trần Diệu cũng từng nói câu như vậy, cô nhún nhún vai nói :"Có lẽ thế, dù gì hôm nào gặp mắt cũng phải làm cho Hứa Nhất Tâm phải thành thật nhận tội"
Diệp Hạo Ninh nhìn cô khinh thường :"Tào lao"
"Đó gọi là quan tâm đến bạn bè!" cô không phúc lườm anh một cái, không kìm được chất vẫn :"Vừa ăn no xong đã nằm xuống không sợ đầy bụng sao?"
Anh lười nhác hỏi vặn lại :"Nếu không thì phải làm sao hả?"
"Thì vận động"
"Thế à". Có người lập tức đặt quyển tạp chí xuống, mắt sáng quắc lên, trong lúc cô không kịp phản ứng gì, một bóng người đã bao phủ lên cô
"Anh làm gì............?" cô đề phòng lùi về phía sau một chút
Anh nói đầy lý lẽ :"Nghe lời em, vận động chút"
"Nhưng em nói đâu phải .........."
"Anh không cần biết"
Áo ngủ trên vai bị kéo tụt xuống "....... Diệp Hạo Ninh anh là đồ lưu manh!"
"Quá khen"
"Anh........"
"............." Âm thanh lên án cuối cùng đã bị chôn
Prev..
1....
66.
67..68..69.
70.
...97..
Next Đến trang: