vùi trong đôi môi quyện vào nhau....
Ngày thứ 2 Tiểu Dĩnh bắt đầu bãi công
Một người nào đó quen dậy trễ, còn cô ngủ dậy muộn hơn nữa, cho đến khi nghe tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, cô vẫn lười nhác ở trên giường không chịu dậy, cố tình tiếp tục giả vờ ngủ.
Diệp Hạo Ninh đi lại trong phòng 2 vòng một cách vô vị, phát hiện không có việc gì làm, cuối cùng không còn cách nào khác đành gọi cô dậy :"Mau dậy làm bữa sáng đi, anh đói rồi"
"Hazz"...Tiểu Dĩnh rên rỉ vùi mặt vào chăn, không chịu được nói một tiếng lạnh nhạt "Anh là heo sao?". Trong lòng cảm thấy hơi đắc ý, cuối cùng cũng có điểm mà cô có thể quản chế anh. Thật là tốt! như kỹ năng nấu cơm bình thường, trong lúc này lại trở thành công cụ giúp cô chiếm ưu thế.
Không dậy, nhất định không dậy, anh đòi chết cũng mặc kệ! Thật là đáng đời cho anh biết sau này tiết kiệm chút sức lực. Nhưng không đắc ý được bao lâu, liền nghe thấy một tiếng "tạch", háo ra là điều hào đã bị tắt.
Mặc dù đã đầu tháng 9 rồi nhưng con hổ mùa thu vẫn rất lợi hại, Tiểu Dĩnh vỗn rất sợ nóng, lúc này không khỏi sững sờ, chưa kịp thò đầu ra khỏi chăn, chiếc chăn mỏng đắp trên người đã bị ai đó lật lên
Diệp Hạo Ninh nhìn cô từ trên cao xuống, tay vẫn cầm cái điều khiển điều hòa, hơi nhướn mày nói :"Không nóng sao?"
Anh nói ngắn gọn, trợn mắt nhìn anh 2 giây, lật mạnh người quay lưng về phía anh :"Rất mát"
Kết quả mấy giây sau, Diệp Hạo Ninh đứng trong căn phòng khách thoải mái nói :"Vậy bây giờ thì sao?"
Làm sao mà ngủ được nữa?
".......... Diệp Hạo Ninh anh vô vị quá đấy" Tiểu Dĩnh đành ngồi dậy đầu tóc bù xù, khuôn mặt tức giận, tiện tay vứt luôn cái gối của anh đi, nhưng chỉ dành trợn mắt nhìn không khí lạnh tàn nhẫn lưu chuyển trong phòng khách.
Cô nhảy xuống giường, ngay dép trong nhà cũng không thèm đi, tức giận bước qua chiếc gối rơi giữa đường, đi thẳng đến trước mặt anh cướp cái điều khiển
Diệp Hạo Ninh giơ tay lên cao, vừa tránh nanh vuốt của cô, vừa như chán ghét nói :"Trước khi nói chuyện thì nên đi đánh răng"
Cô sững sờ một lúc, bất giác ngậm chặt miệng lùi về phía sau, ai mà biết được khi ngẩng đầu lên đúng lúc nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm, ở chỗ sâu nhất của con người ẩn dấu một nụ cười.
Bây giờ cô mới biết mình bị trêu, cô lại trợn mắt lên nhìn anh, nhướn mày lạnh nhạt :"Em không đánh răng, sau này anh đừng động vào em nữa"
Anh cũng nhướn mày lên :"Điều đó không phải chỉ mình em nói là được". Chưa kịp nói dứt câu, người đã bước lên phía trước, nhìn thấy khuôn mặt đang cúi xuống, Tiểu Dĩnh không nói lời nào nữa lập tức quay đầu đi vào nhà tắm.
Đóng cửa lại dường như vẫn còn nghe thấy tiếng cười ở bên ngoài, cô nhìn vào gương nghiến răng mắng vài câu, mới bắt đầu chậm chạp bóp kem đánh răng ra.
Cuối cùng cũng không hề tình nguyện đi làm bữa sáng, bởi vì sau khi xúc miệng xong Tiểu Dĩnh cũng thấy đói rồi, đành chạy vào bếp vo gạo nấu cháo, lại nhìn vào cái tủ lạnh chẳng có đồ ăn gì bực mình, nghĩ xem nên dùng đồ ăn gì để ăn với cháo thì tốt.
Kết quả là cô bận tâm đến nỗi như một người giúp việc thực sự, còn Diệp Hạo Ninh lại tiếp tục làm thiếu gia, nhàn rỗi ngồi trên sofa đọc báo, chỉ thỉnh thoảng mới liếc vào bếp, như khảo sát tiến độ đến đâu rồi
Khi Tiểu Dĩnh lấy 2 quả trứng muối cuối cùng trong tủ lạnh ra, trong lòng nghĩ, để xem lát nữa anh có ăn nổi không
Ai biết được vừa đặt thức ăn lên bàn, Diệp Hạo Ninh không nói nửa câu cầm đũa lên ăn, dáng vẻ rất hứng khởi.
Cô quan sát anh một lúc, bắt đầu cảm thấy buồn chán hỏi :"Ngon không?"
"Cũng được"
Như vậy cô càng không hiểu nổi, điều này không phù hợp với tính cách hay bắt bẻ thức ăn của anh, do đó lại nói :"Tối hôm qua ăn cũng là cháo trứng muối, chỉ cách đây có 8 tiếng rưỡi, ăn hai bữa liên tục như thế, anh không cảm thấy ngán à?". Cô nghĩ rằng anh rất không vừa ý mới đúng chứ
Cuối cùng Diệp Hạo Ninh cũng ngừng đũa, quay đầu nhìn cô, cười nhẹ nói :"Dường như hôm nào anh cũng nhìn thấy em mà có thấy ngán đâu"
Ăn xong cơm sáng, anh kéo cô ra khỏi cửa :"Chủ nhật nên ra ngoài vận động nhiều vào, chứ không cứ ở lỳ trong nhà càng ngày càng béo ra"
"Chủ nhật là ngày nghỉ, thì phải ở nhà nghỉ ngơi chứ". Cô vừa phản bác lại anh, bước chân lại vâng lời tiến lên phía trước, một hồi sau dường như suy nghĩ điều gì đó, liền cấu mạnh vào bả vai anh :"Anh đang ám chỉ em béo à?"
Người bên cạnh khẽ huýt sáo :"....... Hơi
Prev..
1....
67.
68..69..70.
71.
...97..
Next Đến trang: