học em đáng yêu hơn bây giờ sao?"
"Anh có ý gì đây?"
"Chứ không phải thì sao giám khảo lại thấy em dễ nhìn nhỉ?"
"......."
Không tức giận, không tức giận. Tiểu Dĩnh nói thầm trong bụng, bởi vì sớm đã trở thành thói quen rồi. thế là cô chỉ ngừng trong giây lát, rồi nói qua loa :"Em biết mà, anh đang ghen tỵ với em, là đả kích em để trả đũa em. Không phải anh là người bị hiểu lầm là bạn trai em đó sao. Nhưng mà Diệp Hạo Ninh à, em cảnh báo anh, lần sao còn cái kiểu tấn công đả kích người khác như thế thì cẩn thận đấy, em không khách sáo với anh đâu!''
Thật ra thì không khách sáo cái gì chứ, không khách sáo thế nào nào. Cô tạm thời chưa nghĩ ra, cũng không ngờ mình lại đột ngột đạp chân dẫm vào chân ga.
Chiếc xe vốn dic đang duy trì trong trạng thái thong thả chầm chậm trên đường với vận tốc 40km/h, lúc này chỉ nghe thấy tiếng động cơ "vèo", liền lập tức tăng tốc, cứ thế lao thẳng về phía trước.
Phía trước vừa đúng là phần đường dành cho người đi bộ, bên đường còn dựng một chiếc đèn cảnh báo, như đang nhấp nháy chiếc ắmt rất lớn màu vàng.
Thật ra mặc dù tốc độ tăng lên cĩng không phải là quá nhanh, cao lắm àl 50-60km/h, huống hồ phái trước cũng không người không xe. Nhưng thình lình Tiểu Dĩnh như tự hù mình, vội vàng nhả ga, nhưng theo tiềm thức lại đạp phanh xe ngay cạnh. Bánh xe khó khăn lắm mới dừng đúng vạch màu trắng trên đường, cặp mắt cô cập sát vào trước cửa sổ, hít một hơi thật mạnh, lúc này mới quay đầu nhìn Diệp Hạo Ninh, thực sự cảm thấy xấu hổ chật vật.
"Ở đây không được đậu xe" Diệp Hạo Ninh giọng điệu bình thản nhắc nhở cô "Đi tiếp đi"
"Em lái nữa ư?" cô nhăn nhó nhíu mày, lái xe chả thú vị chút nào, trong lòng cầu mong có thể đổi vị trí với anh ngay tức khắc.
"Ờ, tiếp tục đi"
Cô đột ngột cảm thấy anh giống như thầy giáo trong trường dạy lái xe, biểu cảm y hệt, giọng điệu y chang, cơ hồ hoàn toàn yên tâm với một đồ đệ như cô.
Thế nhưng cũng không giống lắm, bởi vì anh không có cặp mắt sáng như đuốc của thầy giáo, cơ hồ không biết cô thoáng chốc thất thần.
Bởi vì cô nhìn thấy Trần Diệu.
Tuy là anh đi rất nhanh, bóng hình quen thuộc ấy dường nha thoắt cái đã biến mất ở góc cua, tuy là khoảng cách không gần, nhưng chỉ cần liếc mắt nhìn cô vẫn nhìn thấy anh.
Thê nên bỗng chốc mất kiểm soát, dường như chỉ là phản xạ có điều kiện của tiềm thức.
Sau này vô tình kê lại chuyện này cho Hứa Nhất Tâm nghe, Hứa Nhất Tâm nói :"Cậu không định lái xe đâm chết hắn ta đấy chứ?'
Tiểu Dĩnh bất giác cười mỉa mai :"Xí, tớ cũng không hận anh ấy, sao lại muốn anh ấy chết chứ?"
"Tớ lại không tin, thật sự trước giờ cậu không hận sao?"
..... "Trước đây thì có thể, nhưng bây giờ thi không", Tiểu Dĩnh ngẫm nghĩ nói :"Có lẽ tớ nên cảm ơn anh ấy. Nếu như không phải anh ấy, có lẽ hiện giờ tớ vẫn là con gái cứ bám theo sau bạn trai hoặc chồng, như mãi mãi không thể trưởng thành được. Lúc chia tay anh ấy nói cũng đúng, tớ không nên chuyện gì cũng dựa dẫm ỷ lại vào anh ấy.Là tớ đã tạo cho anh ấy quá nhiều áp lực, cứ không cũng anh ấy chia sẻ mọi điều, cho nên mới dẫn đến kết cục như vậy. Kỳ thực anh ấy đã dạy tớ, mỗi người đều có không gian riêng, mỗi người đều là một cá thể riêng biệt độc lập. Cho nên không ai là toàn bộ thế giới của tó. Cũng như thế thôi, tớ cũng không thể trở thành duy nhất của ai đó.
Hứa Nhất Tâm suy nghĩ một hồi mới nói :"Cũng bao gồm tất cả ư? Diệp Hạo Ninh thì sao? Đàn ông với nhau cũng không hoàn toàn giống nhau đâu, có lẽ Diệp Hạo Ninh cũng không phản đối chuyện cậu ỷ lại vào anh ấy đâu!"
"Anh ấy à?" Tiểu Dĩnh bĩu môi, dường như không giấu gì cười nói :"Con tim anh ấy còn sâu sắc hơn cả Trần Diệu, đến giờ tớ vẫn chưa thể nhìn thấu anh ấy được. Huống hồ, thầy giáo bọn mình lúc nhỏ đã dạy rồi đấy thôi, sai lầm chỉ phạm một lần, sau đó điều cần làm là rút ra bài học và kinh nghiệm để phấn đấu và cố gắng không lặp lại sai phạm lần nữa"
Hôm đó cô rốt cuộc đã bình yên vô sự lái xe an toàn đến tiệm rửa xe, sau khi bàn giao lại chìa khóa cho thợ, Diệp Hạo Ninh liền kéo cô đi ra ngoài.
Anh nói :"Em căng thẳng thế, cả lòng bàn tay toàn mồ hôi"
Cô thành thật thừa nhận :"Căng thẳng chưa sao, từ hồi lấy bằng lái xe đến giờ chưa đụng tới vô lăng, anh nói xem em có sợ không nào?" lại cảm thấy lòng bàn tay nóng dầu, thật sự không thoải mái chút nào, muốn tìm một chỗ để rửa tay, nào ngờ bị Diệp Hạo Ninh nắm chặt tay như vậy.
Bàn tay
Prev..
1....
69.
70..71..72.
73.
...97..
Next Đến trang: