anh ấm áp và khô rái, cô nửa muốn nửa không muốn vùng aty ra, liền ngoan ngoãn không cử động nhúc nhích gì nữa.
Cả buổi sáng chủ nhật đẹp trời như vậy, vỗn dĩ nên ằnm trong phòng khách mát mẻ sảng khoái xem ti vi, lướt web, hoặc lượn lờ những trung tâm mua sắm mát mẻ. Thế nhưng Diệp Hạo Ninh lại cho rằng hoạt động trên là "càng ngày càng béo ra" còn những hoạt độn sau thì xem chừng lại phù hợp với sở thích của anh. Vì thế mà Tiểu Dĩnh cảm thấy có chút phiền muộn, đứng ngay bên đường ngẩng đầu lên nhìn mặt trời đã lên cao vòi vọi, nheo mắt lại nói :'Bây giờ đi đâu nữa?"
Cô đoán chừng Diệp Hạo Ninh cũng đang nghĩ không ra.
Bởi lẽ anh khẽ ngừng lại, chỉ bình thản nói :"Tùy em". Anh rõ ràng trước nay vốn không ưu dùng hai từ này. Trước đó có một lần hai người ra ngoài ăn cơm, nhìn cô chăm chú nghiên cứu menu thực đơn, anh lại cười nói :"Thói quen này thật không tồi, không giống đại đa số những phụ nữ khác, không xem gì cả cứ thế nói tùy thôi, nghe xong khiến người khác đau cả đầu". Lúc đó hai người chỉ là bạn thông thường thôi, thế nên cô thầm nghĩ, xem chừng con người này kinh nghiệm phong phú lắm đây!
Thực sự kiếm không ra địa điểm giết thời gian, cuối cùng Tiểu Dĩnh tùy tiện đề nghị :"Chúng mình đi xem phim đi". Thật ra cô vừa kịp nghĩ đến tấm áp phích quảng cáo hôm qua ở ngoài rạp chiếu phim nào đó. Có rất nhiều bộ phim châu Âu đang được trình chiếu, phản ứng của mọi người cũng khá tốt. nhưng điều quan trọng hơn là, ngồi trong rạp thật tuyệt, vừa ăn vừa uống vừa mát mẻ, hoàn toàn thích hợp với nhu cầu của cô lúc này .
Diệp Hạo Ninh cúi đầu nhìn cô, khẽ nhướn mày, lại không biểu hiện gì khác thường, xoay người gọi thợ xe đang đứng ở cửa tiệm bàn giao xe lại, sau đó hai người đón taxi đi.
Một ly coca lớn, một bỏng ngô lớn. Tiểu Dĩnh vui mừng hí hửng ôm thức ăn ngồi vào ghế, chỉ nghe thấy Diệp Hạo Ninh thủ thỉ bên cạnh nói :"Anh thấy em mới là heo đấy". Cô nghĩ ngợi một lát, mới nhớ ra sáng nay mình có mắng anh như thế. Haiz, thật là nhỏ mọn, lòng dạ hẹp hòi thù dai thế.
Cô mặc kệ, bởi vì phim sắp chiếu rồi, ánh đèn bốn phía nhanh chóng tắt phụt.
Kết quả là hồi sau Diệp Hạo Ninh lại nói :"Sao lại muốn xem Harry Potter chứ?" Nghe giọng điệu đó, dường như có chút phiền muộn nhưng lại không thể nổi cáu được
Cô chỉ giả vờ như không nghe thấy, cắn ống hút uống một ngụm coca rồi mới cười hỉ hả nói :"Tại hay mà"
"Em không phải đã mua sách rồi sao?"
"Mua sách thì không thể xem phim à? Đây là cái lý gì vậy?"
Phim vừa mới bắt dầu, âm thanh xung quanh phát ra tiếng nhạc quen thuộc dạo đầu, Tiểu Dĩnh quay lại đưa mắt nhìn anh trong bóng tối mập mờ, nói với anh bằng giọng điệu và ngữ khí chân thành nhất :"Thật ra phim này diễn cũng hay mà, thật đấy, anh thử kiên nhẫn xem đi" sau đó mắt nhìn chăm chăm vào màm ảnh rộng, bỏ mặc anh.
Tuy nhiên trên thực tế thì Diệp Hạo Ninh cảm thấy bộ phim này cực kỳ nhàm chán, thực sự không thể hiểu vì sao Tiểu Dĩnh lại có hứng thú với thể loại xa rời thực tế như vậy, quả là lý trí chưa chín chắn trưởng thành.
Thế nhưng cô dường như quyết chí không để tâm đến anh, anh chỉ còn cách ngồi xem phim cùng cô, đôi lúc giơ tay qua giành ăn bỏng ngô với cô.
Ban đầu Tiểu Dĩnh cũng không để ý đến, mắt cứ dán chặ vào màn hình, một tay chuyển động giữa hộp giấy và miệng cứ thế đưa lên hạ xuống
Sau đó đột nhiên cảm thấy trong lòng trống rỗng, lúc này cô mới phản ứng, quay đầu sang chỉ thấy Diệp Hạo Ninh đang ôm lấy hộp bỏng ngô lớn, ánh sáng chiếu lúc sáng lúc tối phát ra từ màn ảnh chiếu rộng vào khuôn mặt tuấn tú của anh, trông hơi hài hước buồn cười
Cô rộ lên "Anh thật vô vị thế ư?" giọng điệu dồn nén thấp, trong lòng đột nhiên dâng lên một loại cảm xúc vui sướng, bởi vì cuối cùng có thể trông thấy bộ dạng tiu nghỉu mất kiên nhẫn của anh.
Diệp Hạo Ninh trong bóng tối trề trề môi, không trả lời
Cô giơ tay, giật lấy hộp giấy ôm vào lòng bộ dạng đắc chí, nói nhỏ :"Cái này là của em, ai bảo anh lúc nãy không mua"
"Là anh trả tiền mà, quỷ sứ hẹp hòi" anh cười như không cười cập sát vào, hơi thở trải dài bên cổ cô, khiến cô nín thở.
Nào ngờ một lúc sau cánh tay Diệp Hạo Ninh giơ ra, lấy ly coca cô đặt bên góc tay vịn ghế, hút liền hai hớp.
Cô nhíu mày, lại giơ tay ra giành lạo, lại bị anh thuận thế nắm lấy lòng bàn tay.
"Anh làm vậy sao em ăn được?"
Anh nhướn àmy cười thấp giọng :"Anh không để tâm vào việc em ăn mà"
Đang trình chiếu bộ phim Harry Potter mà,
Prev..
1....
70.
71..72..73.
74.
...97..
Next Đến trang: