Hạo Ninh nhìn thấy qua kính chiếu hậu cơ cởi giày nằm thẳng xuống, cuối cùng cũng chẳng nói bì nữa, chỉ hạ tốc độ xe chậm lại một chút.
Thế nên lúc đến nhà bố mẹ Tiểu Dĩnh thì cũng đã gần bữa trưa. Cửa vừa mở, Tiểu Dĩnh đã nhào đến gọi lớn tiếng :"Mẹ ơi"
Tiểu mẫu bị đẩy liền lùi về phía sau vài bước, một lúc sau mới sắng giọng :"Lớn tướng rồi! mà cứ như con nít thế hả?" sau đó ôm lấy vai cô con gái lại quay sang Diệp Hạo Ninh đon đả chào đón :"Mau vào nhà đi con"
Tiểu Huệ cả nhà 3 người nửa tiếng đồng hồ sau cũng đến, trong nhà có trẻ con nên thoáng chốc đã trở nên ồn ào huyên náo.
Kỳ thực một đứa trẻ lớn tướng khác cùng ồn ào, Tiểu Dĩnh có lẽ lâu rồi không về nhà, lúc này hứng chí đi đi lại lại, chính là không chịu ngồi yên một chỗ, quả là còn hoạt náo hơn cả đứa cháu ngoại.
Tiểu Huệ ben cạnh nói :"Sao vậy? cứ như uống nhầm thuốc kích thích vậy!" lại quay đầu sang hỏi Diệp Hạo Ninh :"Nó chắc không phải ngày nào cũng vậy chứ hả?"
Diệp Hạo Ninh nói :"Chắc là trên xe ngủ ngon quá ấy mà"
Lúc ăn cơm trưa, bố vợ thân thiện hòa nhã không quên dặn dò hai chàng rể :"Thiếu Quân, Hạo Ninh, hai con ăn nhiều vào, đây đều là những ngón ngon của bà già nhà này nấu đó!" rồi lại gắp thức ăn vào bát nhỏ của Tiểu Dĩnh, giọng điệu vỗ về :"Cái gì cũng phải ăn thì mới mau lớn được chứ"
Đông Đông nắm chiếc thìa nhỏ, ngẫm nghĩ nói :"Thế có cao như Vương Tiểu Thạch không?"
Bà ngoại hoài nghi đưa mắt nhìn, Tiểu Huệ cười giải thích :"Vương Tiểu Thạch là láng giềng cạnh nhà bọn con, học cùng lớp chồi với cháu"
"Ồ" không cần biết là 37 hay 21, dỗ cháu ăn cơm trước rồi tính tiếp :'Đương nhiên là có rồi! ăn hết thức ăn này nhá cháu, ngày mai chúng ta đi bì chiều cao với bạn ây nhé!"
Tiểu Dĩnh bỉu mồi, nói nhỏ :"Xí gạt không hà"
Tiểu mẫu liền trứng mắt, cô vờ như không trông thấy, chỉ quay đầu sang hỏi chị :"Cứ thế này mình ở lều trên người ta ở lầu dướ, lại còn học cũng mẫu giáo, vậy thường ngày Vương Tiểu Thạch gì đó có ăn hiếp Đông Đông không?"
"Ê, sao em biết thế? Chị thấy con nít bây giờ thật là phá phách quá chừng. Lần trước Vương Tiểu Thạch giấu cặp sách của Đông Đông, báo hại cháu nó khóc huhu một trận. Những việc như thế này quả là đếm không xuể"
Tiểu Dĩnh khẽ nhếch khóe miệng cười :"Từ trước đến giờ bé trai vẫn thích bắt nạt bé gái, đặc biệt là ngày thường tiếp xúc thân cận với mình, cũng không biết là loại tâm lý gì gí nữa"
"Con nít giỡn chơi nhau ấy mà, nghiên cứu tâm lý làm gì" Tiểu phụ nãy giờ chưa lên tiếng cuối cùng cũng chậm rãi nói :"Lúc nhỏ đã dạy con không được nói ngủ phải im lặng mà, xem xem đã học được đến đâu rồi nào?" rồi hướng ánh mắt nhìn về Diệp Hạo Ninh vẫn luôn im lặng dùng cơm, giọng điệu dịu lại, nói :"Hạo Ninh à, sau này những lễ nghĩa căn bản này con phải dạy dỗ nó nhiều mới được"
Diệp Hạo Ninh gật gật đầu, chỉ nói một từ "Vâng"
Tiểu Dĩnh từ nhỏ đã khiếp sợ bố, lúc này cũng không khỏi không lên tiếng, liếc nhìn người bên cạnh bằng ánh mắ còn sót lại mơi khóe mắt, quả nhiên đó là thật sự là bộ dạng ấm áp nho nhã cũng với phong độ ga lăng, nhưng lại dường như không nghe thấy gì
Thế nhưng sao lại có thể không nghe thấy cơ chứ?
Thế nên Tiểu Dĩnh nhân lúc bố đứng dậy đi vào nhà múc canh, cô nhè nhẹ chạm vào chân anh dưới abfn ăn
Diệp Hạo Ninh khẽ nhướn nhướn máy, nghiêng mặt nhìn cô
Cô nói :"Hay là anh giải thích đi?"
"Giải thích gì cơ?"
Âm thanh vỗn dĩ nhỏ, sức chú ý của những người còn lại trên bàn ăn đều dồn vào tiểu bảo bối thế nhưng cô vẫn hạ thấp ngữ điệu xuống :"Bé trai vì sao lại thích bắt nạt bé gái đó"
Diệp Hạo Ninh liếc nhìn cô, ánh mắt hấp háy, mặt không chút biểu cảm nói :"Anh làm sao biết được?"
"Thế mà tưởng anh nhiều kinh nghiệm, lẽ nào không phải thế ư?"
Anh quay đầu như không muốn để tâm đến cô, thế nhưng cuối cùng lại thay đổi chủ ý, nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm rồi mới khẽ nheo măt :"Để anh đoán xem đáp án mà em muốn nói.. có lẽ em muốn nói anh, đó là vì hai đứa trẻ vô tư thanh mai trúc mã, bé trai từ nhỏ đã có tình ý với bé gái, đúng không?"
Cô nhướn cao đuôi mày :"Thật thông mình, chẳng lẽ không phải thế ư?"
Anh trong nháy mắt chuyển động môi chấm biếm, nói :"Chỉ e là người phát triển sớm như em không có nhiều thôi!"
CHƯƠNG 17
Tiểu Dĩnh chán nản, từ sau câu nói ấy liền ngậm miệng lại, thậm chí cả mắt cũng nhắm lại, không thèm nhìn
Prev..
1....
82.
83..84..85.
86.
...97..
Next Đến trang: