Snack's 1967
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Tống cựu nghênh tân – Vạn sự cát tường – Toàn gia hạnh phúc
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48756632
Visits Today: 221391
This Week: 2724528
This Month: 751078

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

lầu gặp được mấy người đồng nghiệp của bố mẹ.

Trong số đó một dì trong thấy cô, không khỏi cười nói :"Ồ, lễ nên mọi người đều trở về cả rồi"

Tiểu Dĩnh vỗn cứ ngỡ đang níu đến cô và chị Tiểu Huệ, thế là cười đáp :"Vâng ạ, bình thường chả có thời gian rảnh rỗi, nhân dịp nghỉ lễ về thăm bố mẹ con". Kết quả là đợi đến khi đối phương rời đi, cô mới tình lình trông thấy dáng hình quen thuộc từ xa, mặc chiếc áo liền người trắng toát, khẽ tựa vào cột đèn bên cạnh bồn hoa.

Cô ngẩn người ra, bởi vì thật sự quá quen thuộc, đã từng có những tháng ngày như vậy, anh đứng ngay cùng một vị trí đó đợi cô. Lúc đó hai người còn đi học, gia đình cũng quen thân với nhau mười mấy năm, cũng đã sớm biết mối quan hệ của bọn họ. Tiểu mẫu lúc đó còn nói đùa rằng, hy vọng cô sớm được gả vào Trần gia, cũng như để giảm bớt đi nỗi lo lắng.

Thế là mỗi lần đợi cô dưới làu, anh liền thoải mãi nắm lấy tay cô, hai người họ cùng đi xe buýt cả đoạn đường. Có lúc là đi học, có lúc là đi lùng sục tìm kiếm những quán ăn nhỏ thơm ngon, nhưng càng thường xuyên hơn nữa là đi dạo khắp thành phố không có chủ đích, dù thế nhưng con tim vẫn cảm thấy mãn nguyện đầy đủ.

Chỉ là vì lúc đó đi cùng bên cạnh cô, chỉ là người đó mà thôi.

Dì nói chuyện phiếm với cô lúc nãy đã đi xa rồi, nhưng lúc này Tiểu Dĩnh mới kịp phản ứng lại, hóa ra "mọi người" là để chỉ cô và Trần Diệu

Đều cùng nhau lớn lên, e rằng trong mắt mọi người ở đây, hai người họ mãi mãi không thể thoát khỏi mối quan hệ liên quan.

Những áng mấy trắng lửng lơ trôi che khuất cả ánh nắng mặt trời thu, chỉ còn sót lại một chút ánh sáng lờ mờ khi ẩn khi hiện, từng tia le lói, phủ lên lá cây bồn hoa một lớp sáng nhàn nhạt.

Người đó vẫn đứng ở đấy, dường như vẫn còn đó cái khí chát trầm tĩnh nho nhã của thời thiếu niên, đôi mắt liếc nhìn sang, cặp mắt và đôi chân mày mát mẻ tươi sáng hơn cả vách núi xa xa xanh rờn sau cơn mưa.

Tiểu Dĩnh chớp chớp mí măt, giống như trong nháy mắt khuấy động vào một góc khuất bên trong con tim đã bị tổn thương quá lâu, con tim đột nhiên xao động, nụ cười lúc đáp trả với người đứng trước mặt mình vẫn chưa kịp vụt tắt lụi, vì thế mà cứ miễn cưỡng cứng đơ chễm chệ trên khuôn mặt, tiếp đó lại nhanh chóng chuyển đổi thành một mỗi buồn miên man.

Cô dứng yên không cử động, Trần Diệu cũng vậy, cách nahu một khoảng cách cài trăm mét chính giữa, xa đến mức gương mặt hai người cũng dần dần trở nên mơ hồ

Thế nhưng, vẫn có một thứ rõ ràng

Nếu như anh quay người lại thời điểm này, cô dường như tưởng chừng được trở về một ngày của 3 năm về trước. Lúc đó cũng là một ngày tiết thu như hôm nay, cũng vẫn thời tiết như thế này, thậm chí cũng vẫn là ánh nắng mặt trời vàng vọt của tháng 10, cô tựa vào chiếc ghế dài ở công viên khóc lóc thảm thiết, còn vóng dáng anh cứ thế xa dần xa dần.

Tiểu Dĩnh cụp mắt xuống, không khỏi nắm chặt hai tay, nhưng thình lình lòng abfn tay khẽ nhói đau, lúc này mới nhớ ra là đang cầm chìa khóa xe của Diệp Hạo Ninh. Vì nỗi đau ke kói này, cô mới hoảng hốt thứ tỉnh ra, nhìn về phía Trần Diệu, tiến một bước đi đên bên cạnh chiếc xe.

Nào ngờ anh đã tiến về trước một bước, tốc độ còn nhang hơn cả cô, trước khi cô kéo cửa xe ra, anh đã đứng ngay trước mặt cô, khẽ do dự hỏi :"Phải đi bây giờ sao?"

Anh trông thấy cô cầm chìa khóa xe, lại cứ ngỡ là cô lái xe đi

Bởi lẽ đứng cách nhau rất gần, cô mới trông thấy rõ bóng khoang mất bình thản phía sau, cùng với những cọng râu mọc lún phún trên cằm. Thật ra anh vỗn rất quan tâm đến phục trang, tuy là không thể so bì với Diệp Hạo Ninh, nhưng anh vốn trước nay sạch sẽ ngăn nắp. Vậy mà giờ đây khuôn mặt tiều tụy, đầu tóc rối bời, ngay cả chiếc áo cũng có vài chỗ nhăn nhúm.

Cô hoàn toàn không muốn quan tâm, nhưng cuối cùng vẫn không kìm được, hỏi vặn vẹo theo trực giác :"Anh sao vậy?"

Trần Diệu khẽ ngẩn người, đáy mắt ánh lên chút rung động, một lúc sau mới nhíu mày thấp giọng nói :"Bố anh nhập viện rồi, anh về lấy chút quần áo", ngay cả trong giọng nói cũng khàn khàn mệt mỏi.

Tiểu Dĩnh bất giác khinh hoàng, bởi vì anh trước nay vốn ung dung kiên định, nào đâu mệt mỏi lo lắng như lúc này, thế là liền hỏi :"Bác trai không sao chứ? Bị bệnh gì?"

"Bệnh tim bộc phát, nửa đêm qua đã đưa vào bệnh viện cấp cứu, giờ cũng đỡ rồi"

Cô thở phào :"thế nên anh phải túc trực trong bệnh viện cả đêm?'

"Ờ"

Anh lại nói :"Một thời gian
Prev..1....84.85..86..87.88....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Oan hồn bên bến sông
» Mẹ Ơi! Con tựa vào lòng vào mẹ nhé
» Gửi những nàng dâu tương lai ngang ngược như tôi!
» Con về nhà với mẹ nhé
» Con về nhà với mẹ nhé
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0003/s
Thanks to Xtgem