nữa phải phẫu thuật nữa"
Tiểu Dĩnh suy ngẫm, cuối cùng vẫn nói :" Hiện giờ có tiện thăm bệnh không? Em muốn cũng anh đi đến bệnh viện thăm bác"
Tiểu Dĩnh quay về nhà đã là 2.3 tiếng đồng hồ sau đó rồi.
Vừa bước vào nhà, đã nghe thấy tiếng haha của Đông Đông, vừa bò chập chững từ phòng ngủ ra, trông thấy cô liền ôm chầm lấy đùi cô :"Dì út"
Cô ắm bé lên thơm vào má, Tiểu mẫu đã bắt đầu hoài nghi :"Lúc nãy ra khỏi cửa chẳng phải nói chỉ là xuống lầu lấy chút đồ sao? Sao lại đi lâu thế? Điện thoại di động cũng không mang theo, tìm con cũng không được"
Cô do dự trong chốc lát mới nói :"....Gặp phải người bạn học cũ, thế nên con mới dăm ba câu..." đang suy nghĩ không biết có nên nói tin tức của bố Trần Diệu ra không. Kêt quae là Tiểu Huệ vừa kịp ló ra từ trong phòng ngủ hỏi "Em nói là lấy bộ sản phẩm dưỡng da cho chị mà, đã lấy chưa?"
Cô ngẩn người, bất giác "ai da" một tiếng
Lại quên nữa rồi
Từ bệnh viện đi taxi về nhà luôn, thế là quên mất phải vào xe lấy đồ
"Trí nhớ của em thật là!" Tiểu Huệ lắc đầu mất kiên nhẫn
Cô nói :"Chị đợi lát, em xuống lấy bây giờ!"
Căn hộ cũ không có thang máy, nhưng may thay Tiểu gia ở lầu 3, đi lên đi xuống cũng rất tiện
Tiểu Dĩnh sau kho thở dốc chạy xuống dưới lầu lại tìm chiếc hành lý, lật lật tìm, bộ sản phẩm dưỡng da quả nhiên có ở bên trong. Kết quả là đến khi cô quay đầu lại, phát hiện ra Diệp Hạo Ninh đã theo sau cô từ lúc nào, hai tay cho vào trong túi quần, đứng ngay trước lối vào cầu thang nhìn cô.
Cô lại bị động tác âm thầm lặng lẽ của anh làm cho hí hồn, chưa kịp hoàn hồn, bất giác nhíu mày hỏi :"Anh làm gì vậy?"
Diệp Hạo Ninh nói :"Bố em vừa hỏi anh vì sao hôm nay tính khí em bướng bỉnh như vậy?"
Cô ngẩn người ra, sau đó giả vờ khù khờ :"Có ư?'
Anh miễn đưa ý kiến gì cười lạnh lùng, vẫn là biểu cảm phớt lờ khó hiểu ấy, ngay cả ánh mắt cũng mập mờ khó hiểu :"Nói đi, rốt cuộc là vì chuyện gì!"
Cô lại khẳng định :"không có"
Anh dường như tính khí tốt lành, cũng không tiếp tục truy cứu nữa, chỉ là nhìn cô điều tra một hồi, liền chậm rãi nói :"Nếu thật sự không có gì thì tốt, vậy thì chút nữa đừng có giở tính ễnh ương lúc nắng lúc mưa ra mà nói chuyện, chứ không thì bố mẹ em lại tưởng anh làm em thiệt thòi gì"
"Yên tâm đi, ở trước mặt bố mẹ em anh làm tốt như vậy, quả là người con rể mẫu mực tiêu chuẩn, ngay cả ông anh rể già cả tốt bụng cũng không bằng anh nữa. Bố mẹ em làm sao có thể nghi ngờ anh băt mạt em chứ?"
"Thế ư?" Diệp Hạo Ninh lại lần nữa biểu cảm không rõ ràng ười cười :"Cảm ơn lời khen ngợi"
Cô cũng không kém cạnh gì :"Đừng khách sáo" sau đó cũng không nhìn anh, mặt không biểu cảm bỏ đi luôn
Thế nhưng suy nghĩ lại chẳng mấy có ý nghĩa gì, rõ ràng là khoảng thời gian lúc trước mối quan hệ của họ đã trở nên tốt thế kia mà, tốt đến mức khiến cho người khác phải ngưỡng mộ, kết quả lại vì người và sự vật đột nhiên xuất hiện làm rối loạn những tiết tấu và nhịp điệu đó
Có một vài thứ thoáng chốc bị che đậy ngụy trang nhưng rồi cuối cùng cũng bị bộc lộ ra ngoài và trở nên tồi tệ hơn nữa
Lúc này trong lòng Tiểu Dĩnh lại bị dồn nén tựa như nhúm bông gòn, tiến không được lui không xong, chỉ chất chứa đầy những sự hó chịu, có lúc thậm chí đè nến đến mức con tim đau nhói đến mức nghẹt thở
Về người phụ nữ ấy, thanh mai trúc mã của Diệp Hạo Ninh, hoặc có thể là mối tình đầu của anh, cô lại ngày càng cảm thấy tò mò hiếu kỳ, nhưng rồi lại không dám gặp mặt.
Diệp Hạo Ninh vốn không phải loại người hoài niệm về những gì đã qua. Nhưng lại cất giấu chiếc đồng hồ nữ đã qua sử dụng, anh cũng cực kỳ ít khi có nhã hứng dẫn cô đi dạo phố, lại nhớ về phong thái và thói quen mua sắm đồ của người phụ nữ khác. Lại có lẽ còn có những việc khác lâu hơn nữa, sau buổi tiệc dạ hội ấy, anh lái xe trong sự hoảng hốt thất thần, lúc đó có phải là vì nghĩ đến người phụ nữ đó?
Cô cũng chẳng phải mới phát hiện ra anh có những quá khứ không thuộc về cô, nhưng lại vì lần đầu tiên trong mấy năm qua phát giác ra rằng hóa ra bản thân cô cũng rất để tâm.
Cô lại rất để tâm đến tận đáy lòng anh, có phải thật sự có một người khiến anh cảm thấy khó quên. Kiểu đoán mò thế này tựa như móng vuốt của mèo con, cứ ngứa ngáy cứa vào con tim, mang theo nỗi đau nhức nhối càng thêm đau xót. Cuối cùng thì khiến trong lòng người ta không khỏi hoảng hốt bất an.
Ở nhà mẹ
Prev..
1....
85.
86..87..88.
89.
...97..
Next Đến trang: