Old school Swatch Watches
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Hoa đào nở, chim én về, mùa xuân lại đến. Chúc một năm mới: nghìn sự như ý, vạn sự như mơ, triệu sự bất ngờ, tỷ lần hạnh phúc…
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48270934
Visits Today: 265380
This Week: 2238830
This Month: 265380

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

/> " Quả là có lý! Nhớ đến năm xưa lúc chia tay với Trần Diệu tớ khóc một trận nhừ tử,cứ như thể là trời đất sắp sụp đến nơi rồi. Thế mà giờ đây những lúc tớ và Diệp Hạo Ninh không vui vẻ với nhau, cũng chẳng thể nào khóc được nữa....." Nói đến đây, giọng Tiếu Dĩnh như tắc nghẹn lại, chủ đề chuyển tới chuyển lui, làm thế nào mà lại vây quanh lấy con người ấy nữa rồi?

Rõ ràng là không muốn nhắc đến anh

Rõ ràng là không muốn nghĩ đến anh

Cô cảm thấy tức giận, tuy đã qua nhiều ngày rồi, nhưng vẫn cảm thấy giận, giận đến nỗi lồng ngực vẫn cảm thấy nhói đau.

Lúc đó giọng điệu anh vờ như không mấy giận dữ chỉ một câu giải thích đơn điệu như thế, hoàn toàn không có sức thuyết phục, lại còn không màng quan tâm đến chuyện cô có tin tưởng hay không nữa.

Thế nhưng, cô mà tin điều đó mới thật sự là kẻ ngốc.

Đồng hồ đeo tay chẳng qua chỉ là một tình tiết nhỏ trong đó mà thôi, ngoài ra còn rất nhiều thứ khác nữa, cô không thể nói ra được, chỉ e là nói ra rồi ngay cả chính cô cũng không kiềm chế được.

Thế nên dường như vẫn đang giận dỗi, anh không tìm cô, cô cũng không tìm anh.

Lúc ban ngày Tiếu Dĩnh suy nghĩ đầy tự hào, ,chẳng có người nào rời xa người nào thì không thế sống được cả! Trong thời đại hiên nay, phụ nữ thời đại nên bỏ nhiều công sức và tâm huyết vào sự nghiệp để tranh đấu! Vì thế mà, khoảng thời gian này làm việc cũng vì thế càng đặc biệt chăm chỉ tích cực hơn, cũng có lẽ chính vì thế mà, thời gian mới trôi qua nhanh như bay, chớp mắt đã hết một ngày rồi.

Kết quả là tối đó, cô bất chợt tỉnh giấc mộng, lại có lẽ do mất ngủ nên không thể nào chợp mắt được nữa, lúc này mới cảm thấy hơi hoảng sợ.

Tình cảm 20 năm với Trần Diệu vẫn chẳng mảy may thay đổi, vậy thì với Diệp Hạo Ninh thì sao?

Năm đó sau khi chia tay nhau, cô đã cảm nhận được Trần Diệu nói hoàn toàn đúng, cô không thể mãi dựa dẫm vào anh được, nếu không thế thì cô cũng không đau khổ đến mức trầm trọng như thế. Thế là cô bắt đầu tự kiểm điểm lại mình và cố gắng thay đồi bản thân, chẳng phải để lấy lòng bất kỳ ai cả, mà là suy nghĩ cho chính bản thân mình.

Sau lần khổ đau ấy, cũng vẫn là nỗi lo sợ ấy, vì thế mà cô không dám đặt tình cảm dựa hẳn vào ai nữa.

Ngay cả Diệp Hạo Ninh cũng không phải ngoại lệ.

Cô ngỡ rằng anh cũng không phải là ngoại lệ.

CHƯƠNG 20
Một lúc sau, cô mới tìm được đề tài: "Anh ăn cơm chưa?". Nói xong, Tiêu Dĩnh thở dài.

"Vừa ăn xong".

"Ừm".

Vừa mới bắt đầu đã chẳng tốt đẹp gì, thậm chí còn tẻ nhạt nữa.

Diệp Hạo Ninh như mất hết kiên nhẫn: "Tiêu Dĩnh, rốt cuộc em có chuyện gì muốn nói hả?".

Cô còn chưa kịp mở miệng thì đã nghe trong điện thoại có tiếng nói vọng lại: "Hạo Ninh, anh mau tới xem...". Một giọng phụ nữ dịu dàng, uyển chuyển khiến Tiêu Dĩnh sững người.

Cô im lặng, chỉ nghe Diệp Hạo Ninh hạ giọng nói câu gì đó, sau đó hỏi cô: "Đám cưới Trương Bân em có về được không?".

Cô thờ ơ đáp trả: "Không biết nữa, nói sau vậy". Ngưng một lát, cô hỏi: "Anh đang ở đâu thế?".

"Ở khu mua sắm, đi cùng một người bạn, chọn quà cưới cho Trương Bân".

Tiêu Dĩnh cụp mắt xuống, trầm ngâm hồi lâu, chiếc gương trước bồn rửa mặt lộ ra gương mặt hơi tối, cuối cùng cô nói: "Vậy anh chọn tiếp đi, em cũng chưa ăn tối, chào anh".

Đến cuối tháng, Tiêu Dĩnh lại về thành phố C. Trước khi đi, cô còn tăng ca liên tục ba ngày liền. Nói như Hứa Nhất Tâm thì Tiêu Dĩnh không khác gì một bóng ma vất vưởng, khi lên máy bay, tinh thần cô vẫn chưa minh mẫn trở lại, khiến nữ tiếp viên hàng không trong vòng một tiếng đồng hồ không ngừng đi lại thăm hỏi: "Chị ơi, chị không sao chứ?".

"Không sao". Cô nhắm mắt lại, sắc mặt tiều tụy, nhưng thực sự không sao cả, chỉ là hơi bị chóng mặt thôi. Vừa xuống máy bay, cô chạy ngay vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Lúc chuẩn bị rời khỏi đó, mặt cô trắng bệch, quầng mắt đỏ au làm cho ai nhìn thấy cũng phải hoảng hồn.

Diệp Hạo Ninh vừa nhìn đã nhận ra sự bất ổn, đợi cô chậm rãi ngồi vào ghế xe, anh hỏi: "Sao thế, không khỏe à?", anh sờ trán cô, thấy nhiệt độ bình thường mới thấy yên tâm hơn một chút.

Tiêu Dĩnh nhắm mắt lại, không muốn trả lời, ngay cả sức để nói chuyện cũng chẳng còn nữa, nhưng cô vẫn biết anh quay sang thắt dây an toàn cho cô, lại hạ thấp ghế xe xuống, hơi thở quen thuộc bao lấy cơ thể cô. Rồi cô ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Đến trước cửa nhà, Tiêu Dĩnh
Prev..1....94.95..96....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Lạc lối
» Gửi những nàng dâu tương lai ngang ngược như tôi!
» Một vài giây, một chiếc lá, điều ước… và tôi
» Tình mong manh
» Còn tình yêu ấy, lỗi lầm sẽ qua
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem