rốt cuộc anh muốn nói gì nào? Lẽ nào nhất định bắt em thừa nhận điều gì đó anh mới thấy vui sao?"
Kết quả Diệp Hạo Ninh vẫn nheo nửa con mắt, hỏi vặn lại bằng nụ cười như không cười :"Em cảm thấy sao? Nếu như em thừa nhận rằng có nột người đàn ông khác có sưc ảnh hưởng với em, thậm chí sức ảnh hưởng đó còn hơn cả anh nữa, em cho rằng anh có nên vui vì điều đó?"
Anh lại giơ tay, nắm chặt lấy cằm cô, cưỡng ép cô nhìn vào mắt anh, ngữ khí lạnh lùng :"Có biết không, em vỗn dĩ không thích hợp nói dối, bởi vì gương mặt này quá trong suốt, tâm tư tình cảm gì cũng viết rành rành lên trên mặt cả. Anh chỉ không thích cái điệu bộ không dứt ra được của em, lúc nào trông thấy anh ta, sắc mặt em đều thay đổi hết, biểu hiện không tự nhiên chút nào, dường như bất cứ lúc nào cũng hoảng hốt trốn chạy vậy. Anh ta đáng sợ đến thế ư? Hay là anh ta trong ký ức em khiến em cảm thấy vô cùng khó quên đến mức không dám chạm mặt thêm lần nữa?"
Lúc đầu trông thấy cảnh ấy phía dưới căn hộ của thành phố B, e rằng anh không thể nào quên đi được.*
*Xem lại chương 4, Tiểu Dĩnh và Trần Diệu gặp nhau dưới căn hộ của Tiểu Dĩnh ở thành phố B, Diệp Hạo Ninh đã trông thấy, Sau đó thì Tiểu Dĩnh đụng ngay Diệp Hạo Ninh tại thang máy căn hộ
Lúc đó anh đứng một góc từ xa, còn cô thì lại đang bối rối không trông thấy anh, chỉ là vì lúc đó trong mắt cô chỉ có mỗi mình người đàn ông họ Trần đó. Mối tình cửu biệt trùng phùng, ngay cả giọng điệu cũng như lạc mất tự chủ, giọng điệu cao và sắc nhọn như thế, trong đêm tối tịch như thế trở nên cực kỳ chói tai. Anh đứng xa xa nghe thất giọng điệu cô cứng nhắc nói gì đó với Trần Diệu sau đó liền vội vội vàng vàng tháo chạy. Mãi đến khi chạm mặt anh trong thang máy, trong đôi mắt đen trong vắt như ngọc quý ấy không che giấu được sự bối rối cùng yếu đuối.
Trong khoảng khắc ấy, anh cũng cảm thấy đau lòng. Những cảm giác xa xưa thế này, tất cả đều là vì một người phụ nữ, một người phụ nữ rõ ràng vẫn chẳng thể quên được người yêu cũ.
CHƯƠNG 19
Diệp Hạo Ninh suy ngẫm, ánh mắt đen ngưng đọng lại, lực bàn tay cũng giảm nhẹ, cằm Tiếu Dĩnh bị vặn đến mức thấy hơi đau đau, nhưng cô lại không vùng ra.
Lại có lẽ vì quên, vì khiếp sợ mà không vùng ra, cô lại không biết rằng, anh đều có thể nhìn thấu từng nhất cử nhất động của cô, dù cho đó là những suy nghĩ tâm tư đầy nhỏ nhặt.
Giờ thì từng câu từng chữ lạnh lùng hằn học cứ thế thốt lên, ngay cả chính bản thân cô cũng cảm thấy hoảng sợ.
Thế nhưng anh dựa vào cái gì mà chỉ trích cô chứ? Những việc này e rằng không phải chỉ riêng mình cô làm.
Thế là tựa như người rơi xuống sông trong lúc cấp bách vội vàng nắm chặt lấy phao cứu hộ, Tiếu Dĩnh nhắm mắt lại, giọng điệu lạnh lùng hỏi vặn lại :" Vậy anh thì sao? Lẽ nào "lịch sử" của anh trong sạch thanh bạch hơn em sao? Anh chẳng phải cũng có người khó quên đó sao, anh đã bao giờ suy nghĩ đến cảm giác của em chưa? Anh trả lời em đi, đằng sau chiếc đồng hồ nữ cũ kỹ đó là ý gì nào? Nó và chiếc đồng hồ anh đang đeo là đồng hồ cặp tình nhân đấy! Con người anh trước nay ăn mặc không dễ gì chấp nhận sự giống nhau, thế mà lại cứ cất giữ một thứ đồ vật như vậy, đằng sau chuyện này có phải là vương vấn một mối tình không? Em nghĩ nhất định là có đấy. Vậy thì, có phải anh vẫn còn vấn vương khó quên với người phụ nữ nào đó không?"
Cứ như thể là đang giận dỗi, cô rút ra kết luận trong giọng điệu giận dữ:"Cho nên Diệp Hạo Ninh, hai chúng ta là kẻ tám lạng người nửa cân, dường như chẳng ai có tư cách để nói ai cả. " Nói liền một thôi một hồi xong, cô ngừng lại, thở dốc, con tim cô trong khoảng khắc này dường như đau đớn không gì có thể cưỡng lại, nhìn thẳng vào cặp mắt cùa anh giòn nhẹ đến mức tưởng như vừa chạm vào liền vỡ vụn ra, nhưng lại cố gắng chống cự, không chịu rời đi.
Không chỉ có anh muốn biết đáp án, thật ra cô cũng vậy.
Vốn dĩ cứ ngỡ bản thân mình sẽ làm được, sẽ không để tâm đến, nào ngờ, cuối cùng cô vẫn mất tự chủ. Cho đến vài giây hiện tại nói chuyện cùng anh, cô vẫn không thể nhịn được thăm dò về chuyện giữa anh và người phụ nữ ấy.
Hóa ra ghen tuông đáng sơ như vậy, ngay cả năm xưa ở bên Trần Diệu, cô cũng chưa từng nếm trải qua mùi vị này.
Trong khoang xe bất giác yên tịnh lại, tĩnh lặng đến mức nghe thấy hơi thở của cả hai.
Cằm của Tiếu Dĩnh vẫn đang bị giữ rịt lấy, rõ ràng là đau nhưng cô cắn môi không để lộ ra chút âm thanh nào, chỉ nhìn Diệp Hạo Ninh, hai người
Prev..
1....
92.
93..94..95.
96.
97..
Next Đến trang: