80s toys - Atari. I still have
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Năm mới đến: Chúc luôn hoan hỉ, sức khỏe bền bỉ, công danh hết ý, tiền vào bạc tỉ, tiền ra ri rỉ, tình yêu thỏa chí, vạn sự như ý, luôn cười hi hi, cung hỷ cung hỷ..."
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48426747
Visits Today: 421193
This Week: 2394643
This Month: 421193

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

ra bắt.

Dười màn đêm, Tiểu Dĩnh chỉ trông thấy hai người bắt tay qua loa rồi nói lời từ biệt, sau đó thì đường ai nấy đi, trước cửa nhà hàng mỗi người mỗi ngả.

Chiếc xe đang lăn bánh trên đường.

Lúc này, đường đi không tốt lắm, nhưng Diệp Hạo Ninh lại chạy rất nhanh, lướt sang phải sang trái trong làn xe cộ.

Tiểu Dĩnh kéo cửa sổ xuống một chút, gió về đêm thổi lồng vào trong, thổi tung mái tóc cô lên, thế là đành kéo cửa kính lại.

Tốc độ chạy xe vẫn không giảm đi chút nào, cuối cùng cô cũng không nhịn được :"Hôm nay anh đâu có uống bao nhiêu rượu đâu!" lại chỉ tay về phía trước đèn nhắc nhở tự động màu vàng nói :"Cứ phóng đi thế này chắc chắn sẽ bị chộp hình, anh vội lắm sao?"

Diệp Hạo Ninh không thèm để ý đến cô, bàn đạp ga dưới chân khẽ rít lên, cuối cùng cũng kịp lúc trước khi đèn giao thông thay đổi lướt vút đi trên con đường trống trải.

Quen biết nhau lâu như vậy, cô chung quy cũng hiểu anh đôi phần, cô biết đây chính là dấu hiệu việc anh đang giận dữ.

Thế nhưng, vì sao lại giận cơ chứ?

Cô chau mày hoài nghi, Diệp Hạo Ninh liền quay đầu lại, vừa kịp lúc trông thấy thần sắc hoảng hốt trên gương mặt cô, trong lòng không khỏi nộ khí dâng trào, ngoài mặt lại nở nụ cười nhẹ :"Lái xe nhanh quá, em thấy sợ sao?" giọng điệu bình thản, lại không để lộ ra sự dịu dàng ấm áp, khiến cô dường như không khỏi hoài nghi lúc nãy chỉ là ảo giác mà thôi.

Cô bị thái độ của anh khiến cho mình trở nên hồ đồ, không biết nên gật đầu hay nên lắc đầu. Anh lại giảm nhẹ tốc độ xe lại, khẽ nhấp nhấp đèn xi nhan, chiếc xe tấp vào lề đường rồi dừng lại.

Diệp Hạo Ninh dứt khoát xoay người lại, khẽ nhìn chăm chăm vào gương mặt cô, khóe môi vẫn kéo ra một nụ cười, ánh mắt lại cành sâu thẳm khôn lường.

"Sao vậy?" Tiểu Dĩnh bị những cử động khỏ hiểu làm cho không hiểu đầu cua tai nheo thế nào, không khỏi chau mày gặng hỏi.

Anh lắc đầu, chậm rãi mở miệng :"Biểu cảm như vậy thật không đúng chút nào. Lẽ nào em không cảm thấy phải cảm ơn anh ư?"

Cô nhất thời phản ứng không kịp, chỉ hỏi :"Cảm ơn gì?"

Anh lại khẽ nhướng mày, nụ cười nơi khóe môi bỗng chốc mang lại chút ý vị châm biếm, lại càng giống như đang chòng ghẹo, tóm lại cuối cùng cũng khiến cô hiểu ra vấn đề.

Đầu óc rối bời hỗn loạn, cô tránh không được ánh mắt anh, chỉ định thần lại rồi nói :"Cảm ơn anh đã giúp bạn học em"

"Ồ?" ngón tay Diệp Hạo Ninh gõ gõ nhẹ vào chiếc vô lăng, khẽ liếc mắt nhìn sơ qua đôi mắt cô nói :"Chỉ là bạn học thôi ư?"

Hóa ra anh biết rồi!

Hóa ra anh đều biết cả!

Tiểu Dĩnh chỉ cảm thấy được con tim dường như đập rát gấp gáp, tựa như lúc bé làm điều gì sai trái bị mẹ phát giác, trong lòng có chút bất an.

Thật ra thì vì sao cô lại phải sợ cơ chứ? Cô chẳng qua chỉ che giấu thân phận của Trần Diệu thôi mà, cô chẳng qua chỉ không ngờ là anh lại sắc sảo như vậy, vừa liếc nhìn qua đã thấu hiểu quan hệ của cô và Trần Diệu.

Dù sao thì, trong mấy năm trước đây, anh chưa từng hỏi cô lấy một nửa câu về quá khứ của cô, cô cứ ngỡ Diệp Hạo Ninh vỗn không để tâm.

Cô thậm chí còn không biết đã để lộ sơ hở ở đâu nữa, chỉ trông thấy anh đột ngột đưa tay ra, không mạnh cũng chẳng nhẹ bóp lấy gò má cô, thấp giọng cười, dười đáy mắt ánh lên tia nhìn châm biếm., giọng điệu hiền hoà đến mức khiến người ta phải phát điên lên :"Thói quen giấu đầu lòi đuôi này không tốt chút nào, nếu từ đầu em nói đó là người yêu cũ của em, nói không chừng sự việc còn giải quyết nhanh hơn nữa cơ" ngưng lại một lát. Cũng không đợi cô kịp mở miệng, anh lại nheo nheo mắt, dường như nói một cách nghiền ngẫm :"Anh ta đã không cón ở đây nữa rồi, sao sắc mặt em vẫn khó coi như thế. Lẽ nào con người đó có sức ảnh hưởng lớn đến em thế sao?"

Rõ ràng là giọng điệu hiền hòa như vậy nhưng lại sắc nhọn như thanh gươm, chỉ trách trong xe quá nhỏ, tránh không được, cứ thế mà nhắm ngay vào Tiểu Dĩnh mà đâm, đến cả lồng ngực cũng không khỏi cảm thấy nhói đâu.

Cô sững người, hàng lông mi đang khẽ run rẩy, một hồi sau mới hiểu ra, đẩy tay anh ra, nghiến răng nghiễn lợi nói :"Anh nhất định phải nói như vậy sao? Rõ ràng biết là vì em bị say xe..." cô ghét khẩu khí của anh lúc này, chậm rãi lại cực kỳ châm biếm, dường như đã trở về cái thời kỳ mà mối quan hệ của hai người tồi tệ nhất rồi.

"Nhưng anh nhớ trước đây đi xe em không bị say xe. Sao lại trùng hợp đến thế. Lại say xe đúng hôm nay chứ?"

"Vậy
Prev..1....91.92..93..94.95.97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Tình mong manh
» Bong bóng tình yêu
» Khám sức khỏe
» Gió lạnh gò hoang
» Tiền ma
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem