kỳ thực điếu thuốc đã cháy đến tận đuôi thuốc rôi, nhưng anh lại không hề hay biết gì.
Sảnh bao rộng lớn bỗng chốc im lặng trở lại.
Chỉ có ánh đèn cồn trên bàn trà vẫn đang lóe lên những ánh lửa màu xanh bập bùng. Trong chiếc bình đun nước thủy tinh vẫn mơ hồ nghe thấy tiếng nước sôi ùng ục, ùng ục... những bong bóng nước sôi nối tiếp nhau nổi lên trên, rồi lại trong nháy mắt tan biến đi mất.
Tiểu Dĩnh lại cảm thấy thanh âm khẽ ri rỉ như vậy dường như có chút gì đó xa xăm, cơ hồ đến từ tận đáy lòng cô, cô chỉ cảm thấy con tim mình cũng như đang bị đặt trên ngọn lửa khẽ bập bùng kia, khiến người ta cải thấy cực kỳ khó chịu.
Có lẽ từ lúc bắt đầu đã là sai lầm.
Cô không nên quá nhiều chuyện bao đồng.
Diệp Hạo Ninh nói đúng, phẫu thuật bác cầu chủ mạch vành không phải đại phẫu gì, cũng không nhất thiết phải mời vị bác sĩ giỏi nhất bệnh viện thành phố. Tốn nhiều công sức thế này, thậm chí cũng tạo mối quan hệ với vị bác sĩ nào đó cả bệnh viện, kết quả là dường như cô đang tự làm khổ chính mình.
Giờ thì chồng và người yêu cũ của cô đang tụ tập gặp nhau, thêm vào đó là bản thân mình nưa, cảm thấy có chút gì giống như loại bánh kẹp mamoul, hoặc là giống bánh sandwich hay hamburger vậy.
Có lẽ Diệp Hạo Ninh thật sự phát hiện ra điều gì. Bới vì anh vốn nhạy bén, tuy là lúc nào cũng chỉ nhìn qua loa, thế nhưng cô biêt rằng thật ra trong lòng anh suy nghĩ sắc sảo vô cùng.
Ngoài quen biết và tiếp xúc ra, trước giờ chỉ có cô không nhì thấu được anh, còn bản thân cô trong mắt anh lại dường như lúc nào cũng trong suốt có thể nhìn xuyên qua được vậy.
Cũng chính vì điều đó, vì thế mà mới thấy thẹn quá hóa giận, cảm giác bị người ta nhìn thấu bản thâm mình thật khó chịu quá chừng
Thế nên Tiểu Dĩnh thầm nghĩ, nếu như không phải là do cô còn chưa hồi phục lại do bị say xe thì nhất định là do Diệp Hạo Ninh hôm nay bất thường
Bởi vì cô cảm nhạn được rằng từ sau khi bước vào cửa mỗi câu nói đều có dụng ý rất sâu xa. Nhưng Trần Diệu thì, đối với việc này không phát giác điều gì, cả buổi sắc mặt vẫn bình thường đối đáp lưu loát cùng anh.
Có lẽ giống như Diệp Hạo Ninh đã từng nói, cô thật sự ngốc ngếch, mới đặt mình bào tình thế như thế này, tiến không được lùi chẳng xong, tự chuốc lấy ngại ngùng bối rối vào thân mình.
Nhân viên phục vụ cúi nửa người xuống giảm lửa đi, di chuyển ấm đun thủy tinh, tư thế vừa điêu luyện thuần thục sắp từng chén trà ra rửa sạch rồi châm trà, cả quá trình cực kỳ chăm chú chuyên tâm.
Tiểu Dĩnh nhìn chăm chăm vào mặt bàn, nhưng vẫn đang suy nghĩ nội tâm, lại dường như bị thu hút bởi những động tác thuần thục và đẹp mắt, lúc chiếc ly trà thủy tinh được đặt trước mặt, cô liền theo tiềm thức giơ tay ra đón lấy.
Nhân viên phục vụ ngẩng đầu khẽ nói :"Cẩn thận bỏng tay...."
Nhưng đã không kịp nữa rồi.
Động tác của cô quá nhanh, lại tâm bất tại nhân, ngón tay thờ ơ nghiêng trong không trung, nước tà nóng liền bị vẩy bay ra, từng giọt nước nhỏ giọt lên trên da, đau rát.
Tiểu Dĩnh không nhịn được hít vào một hơi, thở hổn hển, suýt chút vứt bỏ cả chén trà xuống, nhưng cuối cùng thì vẫn cắn răng chịu được, nhanh chóng đặt chén trà lại lên bàn.
Nhưng lúc này cô lại chau mày rụt tay lại, chưa kịp trông thấy dấu ửng đỏ trên cánh tay, đã nghe thấy tiếng của Trần Diệu trầm lắng gắp gáp bên cạnh hỏi :"Sao thế? Có phải là bị bỏng rồi không?"
Cô ngeh thấy không khỏi sững sờ
Hóa ra anh vẫn còn rất lo lắng gấp gáp .
Hóa ra anh vẫn còn quan tâm đến cô.
Thế nhưng lúc trước đây bỏ cô đi, anh từng lập lại từng chữ từng câu, Tiểu Dĩnh, em không thể cứ dựa vào anh mãi như thế được. Anh cũng từng nhẫn tâm bỏ mặc cô gánh chịu mọi đau khổ sau đó một mình.
Nhưng mà lúc này anh lại quan tâm đến cô, chỉ vì chuyện nhỏ này.
Ngũ vị cảm xúc rối loạn trong lòng, không phân biệt nổi cuối cùng là loại cảm giác gì, chỉ là đột nhột không nói nên lời.
*Ngũ vị cảm xúc: Mượn 5 loại cay đắng, cay, ngọt, bù, nhạt để nói cảm xúc này
Tuy thế chính tại thời khắc này đây, một hình bóng thản nhiên bao phủ lên, bàn tay vẫn còn đang đặt trong không trung liền bị nắm chặt ngay lịa. Đối phương khống chế vừa kịp lúc, không nhẹ quá cũng không mạnh quá, đầu ngón tay dường như có chút lành lạnh.
Nhân viên phục vụ lúc nãy đã đứng dậy, chỉ về hướng nhà vệ sinh :"Vui lòng rửa vết thương bằng nước lạng trước" rồi liền xoay
Prev..
1....
89.
90..91..92.
93.
...97..
Next Đến trang: