pacman, rainbows, and roller s
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Năm hết tết đến - Rước lộc vào nhà - Quà cáp bao la - Mọi nhà no đủ - Vàng bạc đầy tủ - Gia chủ phát tài - Già trẻ gái trai - Xum vầy hạnh phúc - Cầu tài chúc phúc - Mãi mãi an khang
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48519270
Visits Today: 513716
This Week: 2487166
This Month: 513716

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

mái mỉm cười, nói :"Hân hạnh". Sau đó mới nới lỏng bàn tay, xoay đầu lại nhìn Tiểu Dĩnh, trên mặt vẫn nở nụ cười bình thản như thế, ánh mắt sâu thẳm khôn lường :'Trên đường đi em có bị say xe không? Em còn đứng đó làm gì nữa, qua đây ngồi xuống đi, để nhân viên phục vụ rót ly nước nóng cho em nhé!"

Tiểu Dĩnh gật gật đầu, khuôn mặt hơi tái nhợt dưới ánh đèn chiếu, lúc đi ngang qua người Trần Diệu, mùi bạc hà mát lạnh thoang thoảng phảng phất, vốn dĩ kích thích sảng khoái đầu óc, nhưng cô lại cảm thấy tinh thần hỗn loạn hơn, bới vì không phân biệt được rõ mùi bị đó là của anh hay của Diệp Hạo Ninh.

Cô ngồi nghiêng một bên trên chiếc sofa dài, Diệp Hạo Ninh cũng cùng bước đến, lại liếc mắt nhìn nghiêng về phái đối phương đang ngồi trên chiếc sofa đơn khác, chậm rãi ngồi xuống, rút điếu thuốc ra cho Trần Diệu.

Kết quả Trần Diệu nói :"Đa ta, tôi không hút thuốc".

Bàn tay Diệp Hạo Ninh dừng lại trong không trung vài giây, tiếp đó rút tay về thuần thục đặt điếu lên môi, rồi lại đưa tay về sờ túi áo, trông thấy dáng vẻ cúi nửa người đun trà của nhân viên phục vụ vội vàng chụm chiếc bật lửa của mình về phía trước .

Diệp Hạo Ninh nói tiếng "cảm ơn", khẽ nghiêng đầu trở mình, màu đỏ tươi của ánh lửa nhanh chóng lóe lên giữa những ngón tay thon dài, anh chậm rãi nhả từng làn thuốc, sau đó mới nhìn Trần Diệu hỏi :"Là giữa chừng cai thuốc hay là trước giờ anh không hút?"

Trần Diệu cười cười, dường như nhớ ra điều gì :"Hồi học đại học cũng có hút thuốc một thời gian, nhưng sau này người bên cạnh không thích, thế nên dứt khoát cai sớm thôi"

"Ồ, chắc là bạn gái phải không?" nụ cười sau làn khói thuốc của Diệp Hạo Ninh quả không mấy thân thiện, ngưng một lát mới nói :" Như Tiểu Dĩnh đây cũng vậy, cô ấy cũng ghét mùi thuốc lá. Thế nhưng hiện giờ xa cách nhau thế này, chắc là cũng không đến nỗi khiến em bị ngạt chứ hả?" câu cuối là nhắm vào Tiểu Dĩnh, thế nhưng người trong cuộc vẫn cúi cúi đầu, tay khẽ nắm chặt lấy chiếc ly, như đang thất thần.

Da dẻ cô vốn dĩ đã trắng nõn nà, lúc này đây dưới ánh đèn chiếu ngay cả những gân xanh cũng thoắt ẩn thoát hiện trên cổ tay, xương ngón tay cũng trở nên trắng trẻo.

Không nghe thấy cô trả lời, Diệp Hạo Ninh cũg không để tâm gì nữa, chỉ liếc thoáng liếc mắt nhìn cô, Trần Diệu thì lại cười nói tiếp :"Thật ra phụ nữ đều thế cả, các chị em phụ nữ nhà tôi đều theo chủ nghĩ cấm kỵ thuốc lá. Ngay cả bố tôi cũng thường nói, bệnh tim của ông ấy cũng là do sau khi bị mẹ tôi ép cai thuốc mới bộc phát"

Diệp Hạo Ninh cũng cười theo, tự nhiên chuyển đề tài :"Phẫu thuật bắc cầu chủ vành xem là tiểu phẫu, mọi người đừng quá lo lắng, một lát giáo sư Dương đến, anh có thể thảo luận với ông ấy tình hình cụ thể hơn"

"Nói đến việc này, thật sự rất cảm ơn anh và Tiểu Dĩnh. Thật ra lúc đầu tôi đề cập với Tiểu Dĩnh cũng không nghĩ rằng sẽ rất nhanh chóng liên hệ được với vị bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất nước này"

Đương sự được nhắc đến tên cuối cùng cũng hoàn hồn lại, ngẩng đầu nhìn thẳng mặt hai người đang trò chuyện, lại không khỏi ngờ vực, cứ ngỡ bản thân mình vừa rồi nghe nhầm.

Kỳ thực việc tìm đến giáo sư Dương Trần Diệu chưa hề đề cập với Tiểu Dĩnh, việc này đều là do Tiểu Dĩnh tự ý làm. Lúc đó đnag đi thăm bác Trần ở bệnh viện chỉ nghe nói anh muốn chuển bác sang bệnh viện trung ương làm phẫu thuật thôi. Con về cáo tên Dương Tư Sơn cũng là việc ngẫu nhiên sau này nói chuyện phiếm mà nhắc đến, cô lưu ý nhớ ngay cái tên đó.

Cô vẫn còn chưa hiểu rõ, thì Diệp Hạo Ninh bình thản mở miệng nói :"Không cần khách sáo, cũng hiếm khi Tiểu Dĩnh vì chuyện bạn bè nhờ vả tôi, đây cũng là lần đầu, tôi lại cảm thấy rất hay"

Lần này cô nghe thấy rõ ràng. Đây là lời lẽ gì đây? Trước mặt Trần Diệu trong lòng cô không khỏi cảm thấy ngại ngùng có chút phẫn nộ, rõ ràng là người nói câu này vẫn mang biểu cảm điềm đạm, nửa sau khuôn mặt ẩn sau làn khói thuốc mờ nhạt, dường như cả ánh mắt sâu đen cũng trở nên mờ nhạt đi, càng khiến cho người ta không tài nào nắm bắt được suy nghĩ.

Cô cử động khóe miệng muốn nói phản bác, nhưng rồi lại dường như không tìm ra lời lẽ nào xác đáng thích hợp, chỉ đành ngồi im lặng.

Thế nhưng Trần Diệu đã trông thấy ánh mắt Diệp Hạo Ninh, nhưng lại không có động tĩnh gì cả, chỉ mỉm cười :"Tiểu Dĩnh lúc còn đi học cũng y như vậy, không thích nhờ cậy ai. Thế nên, việc này tôi cũng cảm thấy rất vinh dự"

Diệp Hạo Ninh không nói gì nữa, giơ tay phủi phủi khói thuốc,
Prev..1....88.89..90..91.92....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Thời gian trôi theo những cơn mưa
» iWin 443 HD - Game Bài Chính Hiệu iWin
» Cho anh năm phút
» 7 ngày chia tay
» Cách cuối cùng anh nắm tay em
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem