Duck hunt
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Chúc bạn: 12 tháng phú quý, 365 ngày phát tài, 8760 giờ sung túc, 525600 phút thành công 31536000 giây vạn sự như ý...
Trang Chủ Truyện Dài

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47886688
Visits Today: 370220
This Week: 1854584
This Month: 13702036

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

với những người đàn ông xinh đẹp.

Cô ngồi nghe một lát thì một câu tiếng Trung thình lình vang lên: "Có phải trước kia mỗi khi bạn cùng phòng của cô gọi điện thoại, cô nghe đều hiểu?"

Khi đó cô bạn kết luận hai người sẽ nghe không hiểu tiếng Nga nên không có gì kiêng dè.

Hiện tại nhớ lại, hắn đúng là ngụy trang rất giỏi.

"Không sai, nhưng tôi cũng không nghe cái gì." Khi hắn dùng tiếng Trung hỏi cô, điện thoại vẫn không ngắt máy, không biết bên kia là ai? Mặc kệ là ai, hắn đã thản nhiên nói hai câu rồi cắt đứt liên lạc: "Sao không ngủ?"

Nam Bắc nhanh chóng nhíu mày, nhưng ngay sau đó lại giãn ra.

"Muốn nói gì?" Hắn hỏi cô.

"Anh mấy ngày tới sẽ ở với tôi trong phòng này?"

"Trước kia tôi vẫn ở phòng này, đây là thói quen."

"Tôi có thể đổi qua phòng khác không?"

Hắn cười rộ lên: "Nếu tôi nói cho cô biết trong phòng này ngoài cô và tôi còn có người thứ ba, cô sẽ không thấy khó xử khi ở cùng tôi chứ?"

Trình Mục Dương nói xong liền vươn tay chỉ vào một chiếc xích đu bằng gỗ ở trong phòng.

Trên xích đu có người đang ngủ, nếu Trình Mục Dương không nói, cô quả thật là không chú ý đến.

Hắn đứng lên: "Tại Bỉ, chúng ta từng ngủ trên cùng một chiếc xe. Khi nãy trên đường cô cũng ngủ bên cạnh tôi. Nếu đã như vậy, cô cảm thấy chúng ta có thể ngủ cùng ở gian phòng này hay không?"

"Được rồi." Cô thấp giọng nói, đứng lên bước qua trước người hắn: "Trí nhớ cũng thật tốt."

Đây không phải câu hỏi, chỉ là thuận miệng tự hỏi mà thôi.

Vừa đi được hai ba bước đã bị Trình Mục Dương nắm lấy cánh tay, Nam Bắc quay đầu, hắn nói: "Bắc Bắc, trí nhớ của tôi rất tốt, nơi này," hắn giơ tay chỉ vào thái dương của mình, "Luôn nhớ rất rõ về cô."

Khoảng cách gần như vậy cô có thể ngửi được mùi bạc hà trên người hắn.

Cách nhau quá gần, cô nhìn ánh mắt hắn không biết phản ứng thế nào. Trầm mặc một lát, Nam Bắc rốt cuộc mỉm cười: "Anh không biết là anh trong trí nhớ của tôi với anh bây giờ, một chút cũng không giống nhau sao?"

Khi đó hắn là Trình Mục, thích mặc áo trắng mềm mại cùng quần màu đen, nói chuyện chậm rãi, đôi khi thật lơ đãng, hay đi dạo trong sân trường, đôi lúc lại nằm ngủ trong thư viện, rất nhiều cô gái nhìn trộm hắn.

Mà Trình Mục Dương trước mắt cô lúc này thì hoàn toàn khác.

Miệng hắn khẽ nhếch lên, giống như đang cười: "Nam Bắc?"

"Vâng?"

"Nam Bắc?" Hắn cười một cái, thanh âm trong như làn nước .

"..."

"Phương Nam, hướng Bắc. Họ đặc biệt, tên cũng rất đặc biệt, nghe qua một lần sẽ nhớ mãi không quên."

Trình Mục Dương gằn từng tiếng lặp lại cuộc nói chuyện năm đó.

Cô không thể mở miệng trả lời được.

May mắn hắn chỉ nói như vậy, cuối cùng vẫn buông tay cô ra mà đi ngủ.

Trước khi Nam Bắc đóng cửa phòng, cô nhìn thấy thiếu niên ngủ trên xích đu ló đầu ra nhìn Trình Mục Dương, khuôn mặt lộ lên ý cười.

Như Trình Mục Dương bố trí, cô cùng hắn ở đây trong hai ba ngày, đợi đến khi công việc của Thẩm gia kết thúc sẽ trở về. Lúc Nam Bắc tỉnh ngủ đã hơn hai giờ chiều. Cô xuống lầu nhìn thấy 2 bà lão đang thấp giọng tán gẫu với nhau. Nam Bắc lễ phép cúi chào qua cửa thủy tinh, một trong hai bà lão mở cửa đón cô vào bên trong.

Bà lão còn lại bưng lên một chén cơm.

Mới nhìn qua chỉ là rau xanh cùng với thịt khô, nhưng hương vị rất kì lạ. Cô cầm đũa gắp một miếng cẩn thận xem xét là hương vị gì, chậm chạp không ăn. Bà lão mặt sườn xám đen cười rộ lên: "Mau ăn đi, rất ngon đấy, Trình Trình rất thích món này, gọi nó là 'cơm rau'." Cô gật đầu ăn một ngụm, hương vị thật ngon.

Mùi rau xanh, thịt khô trộn với hương thơm của cơm, rất dân dã.

"Đây không phải đồ ăn thượng hạng gì, chỉ là những thứ nông dân hay ăn. Nhưng Trình Trình rất kì quái, đặc biệt thích ăn những món này. Những thứ nó thích sẽ cho cô nếm thử hết." Bà lão mặc sườn xám trắng nói chuyện, giọng nói hơi nhỏ, tiếng phổ thông không tốt lắm. "Lần này thời gian quá vội, lần sau đến sẽ dạy cho cô cách làm. Sau này cùng Trình Trình đến Nga có thể tự làm cho mình ăn."

Những lời này là đem cô trở thành người nhà với hắn sao?

Nam Bắc muốn giải thích nhưng nghĩ sau này cũng không gặp lại hai người họ, hiểu lầm thì cứ để hiểu lầm đi.

Hai bà lão vừa cười tủm tỉm nhìn cô ăn, vừa dùng tiếng địa phương hỗn loạn mà kể chuyện quá khứ.

"Trình Trình rất giống bên ngoại. Lúc ấy ông ngoại Trình là chủ ngân hàng nổi danh
Prev..1....5.6..7..8.9....102..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Chuyến tầu không hẹn trước
» Anh hạnh phúc bên người ta chứ?
» Hắc Đình
» Cài thêm niềm vui
» 7 ngày chia tay
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0003/s
Thanks to Xtgem