XtGem Forum catalog
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Hoa đào nở, chim én về, mùa xuân lại đến. Chúc một năm mới: nghìn sự như ý, vạn sự như mơ, triệu sự bất ngờ, tỷ lần hạnh phúc…
Trang Chủ Truyện Dài

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47853441
Visits Today: 336973
This Week: 1821337
This Month: 13668789

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Trình Trình là con gái cưng của Phùng Kính Nghiêu. Là một thiếu nữ xinh đẹp, thông minh, được cả Hứa Văn Cường và Đinh Lực đem lòng yêu. Cô có tình cảm với Hứa Văn Cường hơn nhưng sau này lại quyết định cưới Đinh Lực.

CHƯƠNG 4 - NAM THỊ NAM BẮC 1
Bên cạnh bọn họ có một người cũng đang mặc quần áo lặn, nhìn da thịt lộ ra ngoài so với những người khác đen và thô ráp hơn, cô nghĩ đây là người dẫn đường của Trình Mục Dương. Ca nô lướt ngọn sóng mà tiến về phía trước. Đến nơi có cái phao màu vàng thì dừng lại, người dẫn đường lập tức nhảy xuống nước.

Trình Mục Dương nhìn Nam Bắc, ý bảo cô nhảy xuống nước trước.

Cô ngồi tại mép thuyền, đưa lưng hướng mặt nước rồi ngã về phía sau.

Nháy mắt, áp lực nước từ bốn phía truyền đến, cô lặn sâu hai, ba thước rồi bắt đầu co giãn tứ chi. Nam Bắc thấy sâu dưới đáy kia có ngọn đèn sáng vẫn đợi chờ cô cùng Trình Mục Dương.

Sau khi lặn sau tám thước thì tầm nhìn đã rất kém.

Mặc dù có mang kính lặn nhìn trong bóng đêm, nhưng ở đáy hồ này, ngoại trừ nhìn những đàn cá lui tới, còn lại không có gì.

Lặn sau hơn ba mươi thước, Trình Mục Dương đã thể hiện khả năng giữ cân bằng dưới nước kinh người, phần lớn thời gian là hắn đợi cô điều chỉnh tư thế lặn. Cô quay đầu nhìn quanh, lại nhìn đến Trình Mục Dương ở ngay phía sau, vẫn không nghĩ ra được "cảnh đẹp trước đây chưa từng nhìn thấy" là gì.

Khoảng ba, bốn phút sau, cô đã có được câu trả lời hoàn mĩ.

Trong bóng đêm yên lặng tại đáy nước có một ngôi thành cũ kĩ.

Tại đây, không gian nước như có những thứ quỷ dị tồn tại. Hơn nữa, nhìn qua kính lặn, tòa thành đơn điệu này trong như "ảo ảnh".

Lúc trước, khi học lặn, giáo viên từng nói giỡn, cảm giác mất trọng lượng có thể làm người ta vừa hưng phấn vừa sợ hãi.

Mà cảm giác mất trọng lượng chân chính, ngoại trừ đi trong vũ trụ thì chỉ có lặn xuống nước mới có thể cảm nhận được. Khi đó, cô lặn xuống đáy biển, chạm vào đủ loại sinh vật nhưng cũng không cảm nhận được sự hưng phấn mà giáo viên đã nói.

Nhưng chính là trong vài giây này.

Cô im lặng trôi nổi trong nước, từ "trên không" nhìn tòa thành cũ kĩ. Ánh mắt quét qua con đường, phòng ốc, thậm chí có cả bức tường bị phá hủy chỉ còn một ít, đáy lòng cô lại trào lên cảm giác hưng phấn này. Sâu dưới mặt nước mấy chục thước lại có một tòa thành cũ kĩ lặng lẽ tồn tại.

Tuy nước sâu như vậy nhưng cô vẫn cố sức lặn tới bốn năm tầng lầu của đền thờ "Hiếu lễ". Nam Bắc lấy tay chạm vào bức tượng sư tử bằng đá trang trí hoa văn, mặc dù cách lớp bao tay thật dày nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được từng góc cạnh tinh tế.

Bỗng nhiên một bàn tay nắm lấy tay cô.

Cô biết là Trình Mục Dương, không biết hắn lại muốn làm gì. Hắn mở ra tay cô, trong lòng bàn tay chậm rãi viết: "Like?"

Cô hô hấp khó khăn, quả thực đã bị phong cảnh nơi này hấp dẫn, nhanh chóng cầm trở lại tay hắn, dùng phương pháp tương tự viết một chữ "A" rồi đến một chữ "a".

Cô bạn cùng phòng người Nga từng dạy cô một ít tiếng Nga đơn giản. Cô hầu hết đã quên, nhưng chỉ có từ thú vị này cô nhớ rất rõ. Từ này tiếng Nga có nghĩ là "Yes", viết là "да" quả thực cực kỳ giống "Aa" .

Trình Mục Dương nếu tinh thông tiếng Nga thì cho dù cô viết không chuẩn, hắn cũng có thể nhận ra.

Vì tránh cho hắn xem không hiểu, Nam Bắc còn cố ý lập lại hai lần.

Bọn họ cách hai cái kính lặn mà nói chuyện với nhau. Nam Bắc cố gắng biểu hiện sự hưng phấn của bản thân, đáng tiếc ở nơi này hình như không thể làm. Nhưng mà Trình Mục Dương tựa hồ có thể cảm giác được.

Hắn nhanh chóng thả hai tay cô ra, lấy bàn tay phải đặt ngay trước ngực trái, rất nho nhã mà làm động tác cúi người.

Bởi vì áp lực nước nên động tác không tiêu chuẩn lắm, Nam Bắc cười rộ lên.

Hai người ở ngã tư đường, xuyên qua một biển hiệu bằng đá, theo người dẫn đường đi xem tất cả mọi nơi trong thành cổ. Khi lên khỏi mặt nước, toàn thân Nam Bắc đều mệt mỏi, hai tay cùng đùi bủn rủn. Trước khi xuống nước chỉ có một ca cô, bây giờ ngoi lên đã là hai chiếc.

Cho đến khi thiếu niên mang ra một chiếc ca nô thì bọn họ mới rời đi.

Bởi vì mặc đồ giữ ấm ở dưới nước trong thời gian dài, khi lên bờ hơn mười phút sau mới cởi ra, trên mặt Trình Mục Dương đã toát mồ hôi. Thiếu niên bên cạnh đưa hắn một chai nước suối, hắn trực tiếp đứng ở mép thuyền dùng nước suối tưới vào mặt.

Từng giọt nước rơi trên
Prev..1....7.8..9..10.11....102..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Còn tình yêu ấy, lỗi lầm sẽ qua
» Bố mẹ đã cho tôi những gì?
» Lời nguyền Ebola
» Có phải mùa thu giấu em đi
» Bạn đang đi tìm sự may mắn?
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0015/s
Thanks to Xtgem