wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Cung chúc tân niên - Vạn sự bình yên - Hạnh phúc vô biên - Vui vẻ triền miên - Kiếm được nhiều tiền - Sung sướng như tiên - Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua - Phúc lộc đưa nhau đến từng nhà - Vài lời cung chúc tân niên mới - Vạn sự an khang vạn sự lành.
Trang Chủ Truyện Dài

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47853450
Visits Today: 336982
This Week: 1821346
This Month: 13668798

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

mặt hồ tạo thành những vòng tròn vui mắt.

"Anh làm sao biết dưới nước có thành cổ?" Cô không ngừng xoa bóp đùi mình để tránh ngày mai sẽ bị đau chân.

"Vừa nãy cô xem là Sư thành, đi xa hơn một chút còn có Hạ thành." Hắn đem chai nước suối đưa lại cho thiếu niên đang điều khiển ca nô: "Tiểu Phong, thật ngại quá, đã dùng hết nước của cậu rồi."

Thiếu niên vẫy vẫy tay, từ trong túi lấy ra một miếng plastic, dùng hai ngón tay ấn xuống liền tạo thành cái ly, đem nước còn lại trong chai nước đổ ra rồi uống sạch.

"Trước giải phóng, nơi này là núi Ngàn Hương, sau đó vì muốn xây đập chứa nước nên di dời tất cả người dân ở đây, xả nước nhấn chìm cả hai tòa thành cổ ngàn năm này." Trình Mục Dương thấy ánh mặt trời chiếu thẳng vào Nam Bắc thì đem mũ đánh cá của mình đội cho cô: "Ha bà lão chăm sóc cho cô chính là người nơi này."

"Thành cổ ngàn năm?" Cô bắt đầu tính toán "Như vậy chẳng phải cổ xưa hơn các thành trên đất liền sao?"

"Không sai."

"Đáng tiếc." Cô duỗi thẳng hai chân, cảm thấy ngồi dưới ánh nắng mặt trời lúc này là chuyện đáng hưởng thụ nhất trên đời. "Hay là ngày mai chúng ta xuống đó lần nữa? Tôi muốn lấy vài viên gạch làm kỉ niệm."

Hắn cười rộ lên: "Không có vấn đề. Cô không sợ gặp phải quỉ nước sao?"

"Nếu anh không nói tôi cũng không sợ." Cô nhăn mũi có chút tiếc nuối: "Nếu nơi này là Scotland thì tôi tình nguyện gặp quỷ nước. Anh có biết quỷ nước trong truyền thuyết của Trung Quốc thì hình dạng luôn xấu xí, nếu ở Scotland, quỷ nước rất đẹp, có thể là thiếu niên anh tuấn, sẽ làm người ta yêu thương hắn mà tình nguyện theo hắn xuống nước."

Trên đầu Trình Mục Dương vẫn còn nước, dưới chiết xạ của ánh mặt trời mà phát ra những tia sáng nhỏ.

Cô ngẩng đầu nhìn dáng vẻ của hắn, khẽ mỉm cười: "Trong truyền thuyết cũng có lời nhắc nhở với các cô gái. Nếu muốn phân biệt quỷ nước với người đàn ông bình thường thì hãy nhìn mái tóc, tóc quỷ nước luôn ẩm ướt."

Trình Mục Dương tựa hồ không ngại câu nói này của cô.

Ngược lại, hắn ngồi xổm xuống vươn tay phải về phía cô: "Như vậy, cô gái xinh đẹp này, cô có muốn cùng tôi đi xuống nước không?"

"Rất nguyện ý." Cô cười tủm tỉm vỗ vào lòng bàn tay của hắn, sau đó thu tay lại: "Bao ăn bao ở miễn phí, có nước uống là được. Trình Mục Dương, đừng nói với tôi trên ca nô này không có một giọt nước?"

Thiếu niên tên Tiểu Phong nghe cô nói vậy, miệng còn đang cắn cái ly plastic cảm thấy vui vẻ.

Nơi này sông nước mênh mông, rộng gần một trăm kilomet vuông, hơn ngàn đảo lớn nhỏ dày đặc. Đáng tiếc, trên ca nô quả thực là không có nước uống.

Trình Mục Dương nhìn cô rồi xoay người nhìn về phía xa, nói Tiểu Phong xuyên qua hai hòn đảo, đi đến chỗ chiếc thuyền đánh cá gần nhất.

Ca nô trên mặt nước tăng tốc, rẽ sóng lướt như bay. Tại đây ít người, nước lại rất trong, ít nhất có thể nhìn được tám thước đươi mặt nước, vì thế tầm nhìn càng xa.

Năm sáu chiếc thuyền đánh cá, rời rạc nằm trên mặt hồ.

Nam Bắc đột nhiên cảm thấy thật huyền diệu, chớp mắt một cái, nhân gian đã lắm đổi thay. Dưới này có tòa thành cổ ngàn năm, con cháu nhiều thế hệ không biết đã trôi dạt về đâu. Mà nay đứng trên mặt hồ này lại là những người không thuộc về nơi đây.

Lúc đó là núi Ngàn Hương, nay đã là hồ Vạn Đảo.

Ca nô đến gần một thuyền đánh cá, cách thuyền khoảng một thước thì dừng lại.

Nước bắn tung tóe khắp nơi dọa đến đôi nam nữ đang ngồi trên thuyền cá. Hai người vì nắng mà đỏ cả mặt, chỉ có thể nhìn Trình Mục Dương từ ca nô nhảy sang thuyền mình.

Người đánh cá nam rất nhanh gầm nhẹ hai câu, thái độ có vẻ chống cự.

Trình Mục Dương đưa lưng về phía cô, dùng tiếng địa phương đáp lại, nhanh chóng giải tỏa hiểu lầm. Người phụ nữ trên thuyền cá mang ra một chén nước đưa Trình Mục Dương, giọng nói rất nhẹ nhàng mềm mại.

Cô nhận lấy chén nước trong tay hắn, uống một ngụm lớn, hưởng thụ thở dai: "Quả nhiên thật ngọt."

Bởi vì phơi nắng mà trên mũi cô điểm vào giọt mồ hôi.

Trình Mục Dương nhìn cô tiếp tục uống nước, có thể nhận ra rằng cô rất khát. Bên tai truyền đến tiếng nói cùng tiếng cười trầm thấp của người phụ nữ đánh cá: Quả nhiên là vì cô gái kia muốn uống nước.

Buổi chiều ăn cơm thủy sản tại bờ sông. Đến chỗ tắm, Nam Bắc phát hiện sau lưng vì phơi nắng đã bị tổn thương. Chính vì làn da yếu ớt như vậy, khi học ở Bỉ thường bị các bạn học Âu Mĩ ghen tị.
Prev..1....8.9..10..11.12....102..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Em yêu anh, là em yêu anh
» Gần như vậy,xa đến thế
» Cách cuối cùng anh nắm tay em
» Những ký ức đã cũ
» Anh thích nhất là người mình thương nói thương mình
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0030/s
Thanks to Xtgem


XtGem Forum catalog