wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Năm mới Tết đến. Rước hên vào nhà. Quà cáp bao la. Mọi nhà no đủ. Vàng bạc đầy hũ. Gia chủ phát tài. Già trẻ gái trai. Sum vầy hạnh phúc. Cầu tài chúc phúc. Lộc đến quanh năm. An khang thịnh vượng!
Trang Chủ Truyện Dài

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48267824
Visits Today: 262270
This Week: 2235720
This Month: 262270

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Người châu Á ra rất nhẵn nhụi, trong mắt bọn họ là vô cùng mịn màng.

Nhưng cô vô cùng oán hận làn da như vậy, Lúc còn nhỏ, chỉ cần cô ngủ trên giường gỗ một giờ nhất định sẽ định côn trùng cắn rất đau. Dù cho anh trai có hái bao nhiêu thảo dược đắp vào cũng không có hiệu quả. Có những lúc, anh trai đã dùng dao nhỏ cắt vào nơi bị sưng mủ để chất độc có thể thoát ra ngoài.

Bây giờ nghĩ lại, cô vẫm thấy đau đớn.

Lúc ban đầu cô còn khóc, cho đến khi nhìn thấy anh trai xử lí vết thương bị rắn cắn của mình, vì muốn ngăn cản độc lan tràn, anh trai đã trực tiếp dùng con dao hơ trên lửa mà cắt vết thương, dao nóng đến mức thiêu cháy da thịt, cô thật sự sợ đến choáng váng.

Sau lần đó, cô không còn khóc nữa.

Nhưng khi trúng đạn tại Bỉ, cô lại khóc đến muốn đứt hơi.

Hai bà lão thấy lưng cô thì lấy ra thuốc mỡ gia truyền, cẩn thận bôi vào lưng, dặn dò cô khi ngủ phải nằm sấp. Nam Bắc không muốn bị đau, cũng không có lí do gì không nghe theo nên rất ngoan ngoãn đúng mười một giờ liền chạy vào phòng nằm úp sấp mà ngủ.

Trình Mục Dương hình như rất thích đồ tre và mây đan, đồ dùng trong nhà hầu như là dùng chất liệu này.

Đèn trên tường tuy ánh sáng hơi u ám nhưng cô có thể nhìn thấy mọi thứ, đồ dùng đều là màu xanh biếc.

Thậm chí trong giấc ngủ, cô còn thể cảm giác được hương vị của khu rừng trong căn phòng này.

Lúc tỉnh lại, trời vẫn tối đen, thuốc bôi đã có hiệu quả, sau lưng trở nên rất ngứa. Bởi vì khi ngủ cô không quen mở điều hòa nên lúc này toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi.

Nam Bắc lấy áo khoác mặc vào, đi chân không ra khỏi phòng. Cửa vừa mở, gió lạnh của điều hòa trộn với mùi thuốc súng phả vào mặt cô.

Bỗng nhiên, một tiếng vang nhỏ. Có âm thanh của vỏ đạn rơi xuống đất.

***

Một số thông tin về hai tòa thành cổ trong chương này:

Hồ Vạn Đảo, vốn nổi tiếng với nguồn nước siêu sạch, đôi khi có thể uống trực tiếp, thường được sử dụng để sản xuất nước khoáng cho thương hiệu Nongfu Spring. Đây cũng là địa điểm lý tưởng cho rừng cây tốt xum xuê và một số hòn đảo đẹp lạ thường.

Trước khi thung lũng bị ngập nước, hai thành phố cổ tồn tại ở chân núi Wu Shi (Năm con sư tử), thành phố Shi Cheng và He Cheng. Shi Cheng được xây dựng cách đây hơn 1.300 năm, vào năm 621 sau Công nguyên, vào thời kỳ nhà Đường và từng là trung tâm chính trị, kinh tế và văn hóa.

CHƯƠNG 5 - NAM THỊ NAM BẮC 2
Mọi động tác của cô đều ngừng lại.

Nhưng sau tiếng vang nhỏ này lại là khoảng không im lặng khiến người ta hít thở không thông.

Không nghe tiếng động nào nữa, cô lần tay theo vách tường, dùng ánh mắt tìm kiếm nơi phát ra tiếng vang. Chỉ ở qua một ngày đêm ngắn ngủi, cô không quen thuộc với mọi vật trong phòng, cho nên đối với cô mà nói đây là một nơi xa lạ và nguy hiểm.

Lòng bàn tay kề sát vách tường.

Thậm chí có thể cảm nhận được những hoa văn trang trí bằng gỗ nổi phía trên.

Bỗng nhiên, lại vang lên tiếng lách cách.

Là tiếng súng lên đạn?

Khoảnh khắc trong đầu cô nảy lên ý nghĩ này thì tay đã bị một bàn tay khác chặn lại, một thân thể cao lớn áp sát, chặt chẽ ép cô vào tường.

"Nơi này là ranh giới sống chết." Trình Mục Dương cúi đầy lướt qua tai cô mà nói, hơi thở ấm áp: "Bắc Bắc, không được lộn xộn."

Cho dù cô muốn động thì cũng không có cơ hội.

Hai người chặt chẽ dán vào nhau, cánh tay, hai chân cùng các đốt ngón tay đều bị hắn khống chế. Cô thậm chí cảm thấy được mạch máu của mình đang bị đè ép mà đập dồn dập, nhất là cổ tay, nơi bị hắn nắm.

Cô chưa bao giờ biết, nếu muốn khống chế một người mà không gây ra thương tổn....thì có thể dùng cách này.

Mặc dù đã có ống giảm thanh (một bộ phận phụ giúp triệt tiêu âm thanh đạn bắn ra) nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng rít của đầu đạn với tốc độ siêu âm trong không khí.

Sau đó là tiếng lui vỏ đạn, lại lên nòng.

Người này hẳn là một tay súng bắn tỉa xuất thân từ trong bộ đội, hoặc có thể chỉ là hai ba con mèo hoang đột kích?

Cô không thể ngẩng đầu, cũng không thể cúi đầu.

Chóp mũi cứ cọ vào áo sơmi của hắn, bị vậy giữa cơ thể hắn và bức tường, không thể động đậy.

Lưng bị thương, lại áp vào vách tường gỗ, cứ nghĩ sẽ đau đớn nhưng ngược lại làm cô thấy có chút thoải mái. Từ nhỏ đến lớn, trong những cuộc bắn giết thế này, chỉ có hai người có thể lấy thân thể che chắn nguy hiểm cho cô.

Mà nay, Trình Mục Dương trở
Prev..1....9.10..11..12.13....102..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Bong bóng tình yêu
» Những ký ức đã cũ
» Legging trên sofa
» Nhân duyên
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0040/s
Thanks to Xtgem


XtGem Forum catalog