Snack's 1967
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Cung chúc tân niên. Vạn sự bình yên. Hạnh phúc vô biên. Vui vẻ triền miên. Kiếm được nhiều tiền. Sung sướng như tiên.
Trang Chủ Truyện Dài

Thiên thần sa ngã - Tào Đình

Thiên thần sa ngã - Tào Đình

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48520113
Visits Today: 514559
This Week: 2488009
This Month: 514559

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Ngọc dường như không hề chú ý đến vẻ ủ rũ của tôi, vẫn nói một cách kích động.

- Ừ. - Tôi gật đầu.

- Ồ! Đúng rồi, ông ấy tổng cộng đẫ gặp mặt bao nhiêu co gái rồi? - Nàng hỏi.

- Không nhiều, hồi trước gặp một số, sau này chán quá nên nói qua các tiêu chuẩn với tôi rồi uỷ cho tôi chọn lựa. Sở dĩ, ông ấy muốn gặp cô là bởi vì bức thư pháp cô viết, hình như ông ta rất thích nó. - Tôi vặn óc nghĩ ngợi. - Hình như là thiên hạ đệ nhất quan phải không?

- Nói như thế chả phải ông ta rất quan tâm đến tôi rồi sao?

Đạm Ngọc sung sướng đến mức suýt nữa nhảy cẫng lên. Lần đầu tiên tôi thấy nàng phản ứng một cách kích động như vậy.

Còn nói gì được nhỉ, tôi thấy có chút gì cay đắng dâng lên trong lòng.

- Cũng có thể coi là như thế. - Tôi đáp mà tâm trí để tận đâu đâu, rút điếu thuốc, châm lửa và phả một vòng khói.

- Ha ha! Bức thư pháp đó tôi viết hồi còn học tiểu học. Bao nhiêu năm chẳng hề sờ đến, bây giờ sợ là đến cầm bút thế nào cũng quên sạch rồi!

Nàng vui mừng nhảy nhót, tự tán dương sự sáng suốt anh minh của mình.

Tôi đang hướng dẫn cô gái xinh đẹp này làm thế nào chiếm được tình cảm của nhà tỉ phú, cô gái xinh đẹp này... người đã gây cho tôi tiếng sét ái tình... nhưng ây giờ toi cảm thấy mình thật khốn nạn, không phải một thằng đàn ông nữa. Nhìn khuôn mặt Đạm Ngọc đỏ bừng lên vì sung sướng, tôi cảm thấy một niềm xúc động mãnh liệt trào dâng, muốn nắm tay nàng kéo ngay về quê, quát vào mặt nàng là tôi cũng có một người con đang thèm có mẹ.

Lúc đó, Đạm Ngọc lườm tôi một cái:

- Sau này hút thuốc ít thôi, có hại lắm đấy.

- Cô đừng có ra vẻ quan tâm đến tôi như thế!

Trong lúc kích động, tôi hất mặt gắt lên.

Vừa gắt xong, tôi đã lặng người, nhìn khuôn mặt cũng đang sững sờ của Đạm Ngọc, liền hối hận ngay lập tức. Tôi vội đổi sắc mặt.

- Anh đang tức giận gì thế? Haha, thế này không phải có lợi cho cả anh và tôi sao?

Đạm Ngọc lúc này đã trấn tĩnh trở lại, nói bằng giọng hoà hảo.

Tôi không quan tâm đến lời nàng, tiếp tục hút thuốc. Tâm lý khó chịu, bàn tay tôi cứ vô tình vầy vò khuôn mặt.

Đạm Ngọc đứng dậy và đi vào bếp, loay hoay một lúc rồi bước ra với một chiếc khăn mặt ướt trên tay:

- Nào, lau mặt đi, sau này chúng ta phải thường xuyên quan tâm đến nhau hơn mới được.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn nàng, trên khuôn mặt trẻ trung tươi xinh, đằng sau vẻ quan tâm ấy hình như nàng đang giấu môt nụ cười.

Tôi ngoan ngoãn đón lấy chiếc khăn trên tay nàng, lau mặt rồi tiện tay vứt luôn trên chiếc bàn nước bên cạnh.

- Tôi nhớ hình như khách sạn Gia Thụy cũng dùng loại khăn này thì phải. - Không ngờ lúc này mà cô nàng còn lôi được ra cái giọng chọc cười châm biếm ấy, nhẹ nhàng mà đâm tôi một phát rõ đau.

Khăn mặt này là lần trước tôi lấy ở phong Lý San về.

Chả lẽ số Hà Duy tôi chỉ được hưởng có độc một vị chua cay đó hay sao?

Tôi nhìn Đạm Ngọc. Nàng chớp mắt, nụ cười không biết là có ý tốt hay xấu nữa.

Loại đàn bà này có lấy về cũng chỉ làm hư con trai tôi thôi, không có lại càng hay! Tôi tự an ủi.

- Đi thôi! Tôi đưa cô về. - Tôi uể oải đứng dậy.

Đạm Ngọc lúc đó giống hệt một đứa trẻ biết nghe lời, ngoan ngoãn nói: "Được rồi" và cúi xuống xỏ giày.

Lúc nàng cúi xuống, cổ áo nàng trễ xuống và tôi vô tình nhìn thấy cái rãnh mê hồn trên khuôn ngực trắng muốt của nàng. Nhớ lại tiếng "Được rồi" của nàng lúc nãy, bộ dạng rất ngoan ngoãn, lòng tôi lại thấy chút gì cay cay.

Đi ra khỏi cửa nhà.

Đạm Ngọc đi đằng sau tôi, cũng chẳng nói năng gì. Hành lang dài vắng ngắt, chỉ nghe tiếng giày cao gót va trên sàn từng âm thanh trong trẻo mê hồn.

- Đôi giày này cọ sát chân kinh quá, chắc tôi phải mua đôi khác thôi. - Đạm Ngọc tinh nghịch nói.

Chẳng biết người nói cố ý hay vô tình, nhưng người nghe lại cứ cho là cố ý. Tôi đi đằng trước, chẳng biết đáp lại thế nào.

Hình như cái cầu thang máy này định vĩnh viễn hay sao ấy, cái bảng "Đang sửa chữa" dường như đang cười vào cái mặt mang vẻ tức giận, ác độc của tôi. Chả bù với mấy cái cầu thang máy trong toà nhà cuả Tào Lợi Hồng đang ở, chỗ đó hỏng mất một cái thì ngang khác nào trời sập.

Con đường về khách sạn dường như dài ra vô tận. Đạm Ngọc ngồi phía sau xe, nhàn nhã duyên dáng nhìn ra cửa sổ, nhưng đôi mắt thì bừng bừng quyết tâm đòi gia nhập bằng được tầng lớp thượng lưu ở Thượng Hải.

Đôi
Prev..1....23.24..25..26.27....81..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
Truyện ngẫu nhiên
» Noel một mình
» Hắc Đình
» Luôn luôn thay đổi
» Duyên nợ
» Luôn luôn thay đổi
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem