ăn đâu đó! Xin lỗi, hôm nay ở văn phòng còn chút việc bận, tôi xin phép đi trước.
Tiểu Nhiễm và Đạm Ngọc cùng đứng dậy. Đạm Ngọc nói nhẹ nhàng:
- Vâng được rồi, anh cứ đi đi!
Tiểu Nhiễm vẫn im lặng, đứng lên rồi lại ngồi xuống ngay, khuôn mặt vẫn không hề biểu lộ chút tình cảm nào, dửng dưng nhìn ra cửa sổ.
Hà Duy đã đi rồi.
Thời gian rất ngắn nhưng Đạm Ngọc cũng kịp ước đoán cậu con trai của Tào Lợi Hồng cao chừng 1m72. Nàng hối hận sao hôm nay lại đi giày cao đến thế, đứng thẳng người thì cũng cao tương đương cậu ta mất rồi.
Bây giờ, đối với cậu con trai cố làm ra vẻ lạnh lùng này, Đạm Ngọc nhất thời không biết xoay sở thế nào, cũng nghĩ ra mấy chủ đề nhưng cũng thấy có vẻ không hợp lắm với tính cách của cậu ta nên lại thôi.
Hai người đều im lặng. Tiểu Nhiễm tay chống cằm nhìn ra ngoài cửa kính, Đạm Ngọc thì khuấy mãi ly cà phê.
Đúng lúc đó, trong tiệm vang lên bài hát Cô gái mang đôi cánh thiên thần.
- Bài này ai hát ấy nhỉ? – Đạm Ngọc lên tiếng.
- À! Bài này mà cô cũng không biết à!?
Tiểu Nhiễm quay lại nhìn Đạm Ngọc, vẻ mặt như thể nàng là một đứa ngốc.
- Không, tôi không biết. – Đạm Ngọc hồn nhiên lắc đầu, mím đôi môi. – Tôi nghe mấy cô bạn ở ký túc xá hay hát bài này nhưng không biết tên nó là gì, cũng không biết ai hát.
- Đúng là ngốc! Là Cô gái mang đôi cánh thiên thần của Dung Tổ Nhi chứ ai. –
Tiểu Nhiễm liếm môi nhấp một hớp cà phê.
- Còn một bài nữa mà mấy cô bạn đó cũng hay hát lắm.
Đạm Ngọc nghiêng đầu nghĩ ngợi vẻ rất đáng yêu:
- Hình như là Long... long... trảo?
- Long Quyền? – Tiểu Nhiễm làm điệu bộ choáng váng.
- A, a, đúng rồi! Đúng là tên đó đấy! Ôi, cậu giỏi thật đấy! Cái gì cũng biết hết á! – Đạm Ngọc mở to đôi mắt, nói với vẻ khâm phục sâu sắc.
- Tôi phục cô thật đấy, đến Châu Kiệt Luân mà cũng không biết! Cô không đi hát karaoke bao giờ sao?
- Mẹ tôi không cho đi. – Đạm Ngọc vặn những ngón tay – Tôi chưa từng đến chỗ đó bao giờ.
-À, đúng rồi, cô vừa nói đến các bạn học trong ký túc. Cô vẫn còn đang đi học sao?
- Ừ, tôi đang học năm thứ tư. – Đạm Ngọc trả lời, tặng thêm cho cậu ta một nụ cười ngọt ngào.
- Ồ!
Được một cô gái xinh đẹp cười với mình, Tiểu Nhiễm hình như hơi ngượng ngùng, quay đi chỗ khác.
Những chàng trai trẻ, chàng nào cũng thích ra vẻ hiểu biết, ra vẻ lợi hại, ra vẻ mạnh mẽ trước mặt phái nữ, thích thấy được phái nữ khâm phục, hy vọng trả lời tất cả những thắc mắc của bọn học. Con trai ngài tỉ phú cũng không phải ngoại lệ.
Ngôn ngữ của Tiểu Nhiễm bị ảnh hưởng rất nặng kiểu phim Đài Loan hay chiếu trên truyền hình, ra vẻ như ta đây chẳng coi ai ra gì. Đạm Ngọc trong lòng thất rất nực cười nhưng ngoài mặt vẫn ra sức tỏ ra cổ vũ cậu ta, khâm phục cậu ta.
Chẳng bao lâu sau, nàng đã thấy dấu hiệu đáng mừng.
Tiểu Nhiễm bắt đầu không ngừng đưa tay lên vuốt tóc. Cậu trai đứng trước một cô gái bắt đầu biết chú ý hình ảnh của bản thân rồi, điều này nói lên cái gì?
- Lúc nào rồi, Tiểu Nhiễm đưa tôi đi xem phim nhá? – Đạm Ngọc hỏi dịu dàng.
- Ờ, ờ!
Tiểu Nhiễm nhìn lại nàng, vừa đúng lúc chạm phải ánh mắt nàng cũng đang nhìn lại, cậu ta bèn bối rối giả vờ ho khan một tiếng, thả người dựa vào lưng ghế.
- Chuyện này... khi nào có dịp hẹn hò với bạn bè, tôi sẽ xem xem!
- Thật không?! Hay quá!
Đạm Ngọc reo lên sung sướng, bỗng thấy những người trong quán đều ngạc nhiên quay lại phía mình, nàng rụt cổ lại, lè lưỡi ngại ngùng.
Tiểu Nhiễm quả nhiên cười to:
- Cô giống y như trẻ con ấy!
Đạm Ngọc mở to đôi mắt phản bác lại:
- Cậu thì không phải trẻ con chắc? Cậu còn kém tôi hai tuổi đấy!
Tiểu Nhiễm nhìn Đạm Ngọc, miệng cười đắc ý, ngón tay ngoắc ngoắc:
- Tính tiền!
Người phục vụ vội vã chạy đến.
Đạm Ngọc hơi hốt hoảng, chẳng lẽ mình đã nói sai cái gì khiến cậu ta phật ý hay sao?
Tiểu Nhiễm đứng dậy, móc ra tờ 100 tệ đặt lên bàn rồi rảo bước đi.
Đạm Ngọc vẫn lặng người ngạc nhiên không có phản ứng gì. Tiểu Nhiễm quay lại, thấy Đạm Ngọc vẫn ngồi ở chỗ cũ liền nhíu mày gọi to:
- Đi thôi còn gì!
- À, ừ!
Đạm Ngọc thấp thỏm bước theo sau, không đoán được cậu ta định làm gì. Trộm nhìn cậu trai trước mặt đang bước những bước dài, Đạm Ngọc hận một
Prev..
1....
25.
26..27..28.
29.
...81..
Next Đến trang: