trạng thái kích động. Thế nên cậu ta nói những gì Ðạm Ngọc cũng không để tâm lắm, kể cả việc cậu ta nói sẽ đến khách sạn đón nàng.
Hai mươi phút sau điện thoại đổ chuông.
- A lô! Nhậm Ðạm Ngọc à? Tôi đang ở dưới nhà. Ba phút nữa cô xuống được không? Không thì nói số phòng, tôi sẽ lên! – Tiểu Nhiễm hét lên trong điện thoại.
- Ơ! A!
Ðạm Ngọc lúc này mới giật nảy mình, nháo nhào từ đầu phòng đến cuối phòng.
- A cái gì mà a? – Ðối phương tỏ vẻ không vui – Vậy tôi lên nhé?
- Tôi xuống! Tôi xuông! Ba phút!
Ðạm Ngọc nói vội rồi cúp điện thoại.
Hít một hơi thật sâu, nhét chiếc kẹo cao su thơm vào miệng và căn phòng bắt đầu hứng chịu một trận gió lốc quét hết tứ phía.
Rửa qua mặt mũi, cào vội vài nhát lược, thay quần áo, đi ra cửa, miệng nhổ vội kẹo cao su, chân xỏ đôi giày Tiểu Nhiễm mua cho lần trước, thật thoải máu đi trên đường với vẻ thanh xuân tươi mát.
Ba phút sau, nàng đã thanh thoát tuyệt vời xuất hiện trước mặt anh chàng Tiểu Nhiễm.
Tiểu Nhiễm gặp lại Ðạm Ngọc, thấy nàng vẫn xinh đẹp thuần khiết như thế. Cậu chàng bất giác quay mặt đi phía khác không dám nhìn nàng, những ngang ngược và hài hước đã biểu diễn trong điện thoại dường như bay đâu mất hết chẳng còn mảy may.
- Chưa ăn tối chứ hả? – Tiểu Nhiễm hỏi.
- Ừ.
Ðạm Ngọc gật gật đầu, bỗng vô tình nhìn thấy Hà Duy đang sải những bước dài rẽ qua con ngõ trước mặt bước đến.
Hà Duy nhìn thấy Ðạm Ngọc đang đứng trước cổng khách sạn, vui mừng vẫy tay. Ðạm Ngọc giả như không nhìn thấy, quay lưng lại dùng tay phẩy phẩy, ý bảo anh chàng đừng đến.
Ðạm Ngọc quay lại nói với Tiểu Nhiễm:
- Cậu muốn đưa tôi đi ăn tối à?
- Ừ! Muốn ăn gì nào?
- Ờ... muốn ăn mì kéo!
Ðạm Ngọc cười tinh nghịch, rồi đổi sắc mặt nói nghiêm trang:
- Ðúng là đồ dở hơi.
- Ha ha.
Rồi hai người bước lên taxi.
Khi chiếc xe lướt qua chỗ Hà Duy, Ðạm Ngọc còn thoáng nhìn thấy anyh chàng Hà Duy ngoài cửa xe, khuôn mặt vừa kinh ngạc vừa hoang mang khôn tả.
- Ăn tối xong mình đi xem phim. – Tiểu Nhiễm nói, mắt vẫn nhìn về phía trước.
- A?
Ðạm Ngọc mở to mắt, há hốc miệng, bộ điệu giống một cô học sinh nhút nhát hay giật mình sợ hãi.
- Ừ, phim mới! Vô gian đạo, có Lưu Ðức Hoa.
- Ôi! Bạn tôi có thuê đĩa xem rồi, thấy bảo hay lắm!
Ðạm Ngọc vẻ vui sướng.
- Ha ha... bây giờ năm giờ, phim tám giờ mới chiếu, mình vẫn còn ba tiếng để ăn tối, tí nữa cô phải ăn nhanh lên nhé.
- Ờ. – Tiếng đáp vừa hiền lành vừa ngoan ngoãn.
Hai người không nói gì nữa, nhưng Ðạm Ngọc vẫn tập trung chú ý vào nét đau buồn đọng trên khuôn mặt Tiểu Nhiễm.
...
Ba tiếng sau, hai người đứng trước cổng rạp chiếu phim, Tiểu Nhiễm hỏi Ðạm Ngọc có muốn ăn bắp rang bơ không, nàng e lệ gật đầu.
- Biết ngay mà! Chả biết dạ dày của các cô làm bằng gì nữa, trong bữa ăn có một tí đã sợ béo nhưng mà đồ ăn vặt thì không lúc nào rời tay!
Ðạm Ngọc ngượng nghịu nhún vai lè lưỡi vẻ dí dỏm dễ thương.
Phim đã bắt đầu chiếu.
Tiểu Nhiễm có vẻ chẳng chú ý gì, lúc thì liếc qua màn hình, lúc lại lôi điện thoại ra xem.
Ðạm Ngọc thì ngược lại, nàng hoàn toàn tập trung chú ý lên những tình tiết bộ phim, hai tay nắm chặt lưng ghế đằng trước, những khớp xương ngón tay bị nắm chặt đến trắng bệch. Những biểu cảm trên khuôn mặt nàng biến đổi theo tình tiết phim, lúc thì vui sướng lúc lại căng thẳng.
Thật ra cả hai đều đã xem Vô gian đạo rồi.
Ðúng lúc đó, điện thoại của Ðạm Ngọc reo chuông, hóa ra là Hà duy gọi.
Nàng tắt đi không nghe, rồi điều chỉnh điện thoại thành chế độ rung.
"Em đang ở đâu đấy? Gọi lại cho anh!" Hà Duy lại nhắn tin.
"Em đang ngồi cùng Tiểu Nhiễm". Ðạm Ngọc nhân lúc vào nhà vệ sinh nhắn lại.
Lúc quay lại chỗ ngồi gặp Tiểu Nhiễm, nàng đã lấy lại được khuôn mặt tươi tắn bình thường.
Lúc bộ phim lên tới cao trào, đôi mắt của Ðạm Ngọc cũng cùng lúc đẫm lệ.
Bước ra khỏi rạp, Ðạm Ngọc vừa lau nước mắt vừa không ngừng nói: "Cảm động quá, buồn quá!" Ánh đèn đường hắt vào khuôn mặt xinh đẹp của nàng làm tăng tối đa hiệu quả hình ảnh cho những giọt nước mắt, khiến chúng trở nên vừa đáng thương vừa diễm lệ không thể tả.
Tiểu Nhiễm nhìn nàng một cái, không nói năng gì. Cậu ta ngồi phịch xuống bên vệ đường, thở ra
Prev..
1....
36.
37..38..39.
40.
...81..
Next Đến trang: